Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Truyện ngắn: Đêm nay để anh ngủ với em nhé

Truyện ngắn hay: Đêm nay để anh ngủ với em nhé! Câu truyện tình yêu lãng mạng, da diết, nhưng cuối cùng mọi thứ cũng theo  gió bay đi, bay xa cuộc đời anh.

Một màu đen bao trùm quanh căn phòng nhỏ. Gió tạt từng cơn mạnh cắt da cắt thịt, thổi lùa vào khung của sổ, hất tung tấm rèm cửa màu trắng muốt bay trong gió. Nhẹ nhàng đu đưa tấm rèm nhảy múa theo điệu hát cổ dân ca.
Vọng lại trong veo tiếng mưa tí tách, bỗng chốc gió thổi mạnh đưa những hạt mưa vào phòng.
Lạnh. Ướt. Mưa và nước mắt.
Cô rất sợ cái cảm giác này, cái cảm giác cô đơn.
- Anh đến đây đi, em rất sợ.
- Em sao thế, đợi anh chút, anh đến ngay – Một giọng nói vội vã vang lên qua điện thoại.
Lại ngồi bó gối trên chiếc giường cũng một màu trắng tinh khiết thanh tao. Hạ Ân, cô ngồi chọn một góc giường.
Gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi. Lộp bộp… lộp bộp …
Mưa rơi như len vào từng ngóc ngách con tim Hạ Ân. Khóe mắt cay hơn, lệ rơi nhiều hơn. Lã chã, lã chã.
Đêm sao yên ắng, tiếng mưa rơi lấn át đi tiếng khóc nức nở, tiếng gió lùa cuốn đi những sợ hãi trên đôi mắt Hạ Ân, nhưng không thể làm mờ đi những đau thương, những nỗi nhớ trong trái tim cô
Phòng sáng điện. Một người đàn ông cao to, vóc hình khỏe mạnh hớt hải chạy lại bên cô gái Hạ Ân yêu dấu của mình. Tình yêu của anh ở nơi đây. Tình yêu ấy là cô. Trái tim anh ở đây, đó là Hạ Ân, người anh yêu hơn bất cứ thứ gì, bất cứ ai trên cõi đời này.
Lâm Vũ khẽ lùa vào từng làn tóc cô. Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mượt mà ấy, nơi những hương thơm dịu nhẹ vương lại bên cô, bên anh. Bên hai trái tim gắn lại một tâm hồn.
- Đêm nay anh ngủ với em nhé!
Hạ Ân nhẹ nhàng ôm lấy anh, nói trong tiếng nghèn nghẹn của những sợ hãi, của những tiếng nấc vội, của những chế ngự bởi dòng nước mắt giờ đã thấm đẫm vai áo Lâm Vũ.
- Anh sẽ ở đây. Anh sẽ ngủ cùng em. Đừng sợ, đừng sợ.- Lâm Vũ dỗ dành tình yêu của mình. Bởi anh yêu Hạ Ân nhiều lắm, trong chính thâm tâm anh cũng biết rằng, một ngày nào đó anh sẽ chẳng được gần người con gái anh yêu như thế này một lần nào nữa. Sẽ mãi xa, sẽ rất lâu và có thể sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội, còn có thể.
Chẳng có những sợ hãi trong Hạ Ân nữa, giường như tất cả không còn tồn tại. Cô không còn sợ thần chết mỗi khi được ở gần Lâm Vũ. Nhưng một ngày nào đó, cô cũng sẽ phải rời xa anh để về bên thần chết. Định mệnh sẽ đưa cô rời xa người cô yêu thương nhất, xa anh, xa tình yêu cô khao khát, xa trần thế để đến một nơi xa vời lắm, nơi ấy, một ngày nào đó cô sẽ gặp lại anh.
dem nay anh ngu voi em nhe
- Khi một ngày nào đó em xa, thì đêm cuối cùng anh có ngủ cùng em không?
Không gian như cuốn theo chiều gió tới một miền bão táp. Như những dự cảm chẳng lành, một ngày nào đó, ngày ấy rồi cũng sẽ tới. Tất cả chỉ còn lại ở thời gian. Anh sẽ mất cô. Mất đi tình yêu ấy, vĩnh viễn khi thần chết tới đưa bước chân cô từng bước từng bước rời xa ngay trước mắt anh.
Đêm cuối? Đâu sẽ là đêm cuối của hai người.
Cô trong trái tim anh lớn lắm. Bởi hình ảnh cô trong anh luôn có một chỗ đứng rất vững chăc.
Đêm cuối. Anh sẽ là người dìu bước cô về bên thần chết. Anh sẽ bao bọc cô tới giây phút cuối cùng, bao bọc bằng trọn vẹn tình yêu trong anh, một tình yêu sâu nặng không bao giờ thay đổi, không bao giờ vơi cạn, anh sẽ yêu cô bằng tình yêu bất tử của mình.
Và cái ngày ấy đến rất mau…
Cái ngày cuối cùng ấy tới rồi ư?
Lâm Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau trên chiếc giường trắng ấy. Nhưng nơi đó chẳng còn ấm áp nữa, bỗng chốc nó trở nên lạnh lẽo vô cùng. Hạ Ân vật lộn trong cơn đau bởi căn bệnh ung thư của mình. Đau lắm. Đau nơi trái tim cô nữa. Đau bởi từng phút thần chết càng giang rộng vòng tay chào đón cô, đau khi cô phải từng bước rời xa yêu thương của mình.
- Đêm nay anh ngủ với em nhé!
Hơi ấm phả vào tai, lời nói như gượng dậy toàn sức, dồn sức cất thành tiếng đau thương.
Lâm Vũ khẽ nói với Hạ Ân. Nước mắt anh rơi. Rất nhiều khi chứng kiến cảnh đau vật vã của người mình yêu mà không làm được gì cho cô ấy, đau khi từng lúc từng lúc thấy tình yêu, thấy người con gái anh yêu dần rời xa mình. Đau tới thắt lòng.
Không phải là đêm đầu tiên họ ngủ với nhau, nhưng cũng sẽ không bao giờ là đêm cuối cùng anh ngủ cùng cô.
Ngày cô ra đi, tiếng yêu xé lòng nơi ấy òa khóc.
Nơi ấy, trước nấm mồ chôn cất người con gái quan trọng của đời anh, một bó hoa thạch thảo, một con người, một tình yêu.
- Đêm nay để anh ngủ với em nhé!
Anh đến bên cô, đến bên nấm mồ chôn cất cô gái tên Hạ Ân và nói trong tiếng khóc đau thương và mong nhớ.
Một người con trai ôm nấm mồ say giấc đau thương.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Truyện ngắn hay: Bến xe nơi cuối con đường

Truyện ngắn hay: Bến xe nơi cuối con đường

Đôi khi yêu, ta hay hờ hững, hay tự ta không nhận ra rằng mình đã yêu. Để rồi một ngày nào đó khi chỉ còn mình ta ở bến xe nơi cuối con đường. Ta mới thấy lòng trống vắng...
 ********
“A, anh Chung!”
Hương lại xuất hiện khi Chung vừa mới ra tới bến xe. Nhưng lần này Chung thấy khó chịu thật sự. Có lẽ anh nên nói thẳng với Hương.
“Anh này, hôm nay em gặp…”
“Hương này!”. Chung ngắt lời Hương.
“Anh nghĩ anh nên nói thẳng với em… Chúng ta mới quen nhau không lâu, và anh không nghĩ là mình giống như những gì em nói với bạn anh. Chúng ta không… yêu đương, hay gì gì đó như em nghĩ đâu. Thậm chí anh và em còn chẳng phải bạn bè đúng nghĩa nữa, chỉ là quen biết thôi…”
“…”
“Anh chỉ muốn nói với em, lần sau đừng làm thế nữa. Em hiểu không?”
“Dạ nhưng…”
“Thôi anh về trước đây!”. Chung nói rồi chạy vội lên chiếc xe vừa mới đỗ. Không phải tuyến xe về nhà anh. Nhưng anh có thể bắt xe này, rồi đi một xe khác cũng được. Đi tuyến xe kia, có khi Hương sẽ lại đi cùng anh.
Chung nhìn qua cửa sổ, thấy Hương vẫn đang đứng lặng một chỗ, mặt cúi gằm. Chung quay mặt về phía trước, thấy hơi tội lỗi, nhưng nói thẳng như vậy sẽ tránh được những rắc rối về sau. Với anh, việc dây dưa với cô gái rắc rối này thế là đủ rồi. Yêu đương gì chứ!
Những ngày sau, anh chẳng còn gặp Hương nữa. Có lẽ, việc nói thẳng với Hương đã có tác dụng. Chung mừng thầm. Vậy là từ nay anh sẽ chẳng còn phải gặp cô gái phiền phức nói nhiều ấy nữa.
Nhưng những lần về nhà mà anh nghĩ sẽ chỉ như quay về thói quen cũ lại bỗng tẻ nhạt một cách đáng sợ. Có Hương bên cạnh nói liên tục, tuy anh chẳng để tâm hay nghe hết những lời nói ấy, nhưng ít ra anh còn cảm thấy cuộc sống đỡ buồn chán. Mới vậy mà đã hai tháng đi cùng Hương.
***
Đã sắp đến giáng sinh.
Mấy ngày nay trở lại với cuộc sống trước kia, Chung thấy mệt mỏi một cách khác thường. Hôm nào anh cũng ngủ gật trên xe đến tận bến cuối – bến của nhà anh. Có lẽ đó là một trong những tác động của “bệnh không Hương” chăng? Chung bỗng thấy trước kia, ngày nào về nhà anh cũng mệt mỏi, vậy mà mấy hôm đi cùng Hương. Có lẽ do cô nói nhiều quá làm anh chẳng thấy buồn ngủ gì cả.
Hôm nay Chung thức dậy sau một giấc ngủ dài trên xe buýt. Tuy nói là giấc ngủ dài nhưng chỉ là lơ mơ thôi. Anh vẫn biết khi nào là tới bến. Chung vươn vai, ngáp ngắn ngáp dài rồi lặng lẽ xuống xe.
Về tới nhà, vừa quăng cặp xuống giường, Chung đã thấy điều khác lạ. Có thứ gì đó được nhét ở ngăn bên cạnh balo, chỗ vẫn thường để ô.
Đó là một gói nhỏ màu đỏ.
“Không biết ai đã nhét nó vào đó nhỉ?”. Chung nhủ thầm, khi bắt đầu mở cái gói.
Bên trong có một cái móc chìa khóa có hình mặt cười, và một tấm thiệp nhỏ.
Chung nhẹ nhàng mở tấm thiệp, những dòng chữ nắn nót này chắc chắn là của con gái.
“Xin lỗi vì đã làm phiền anh. Xin hãy coi đây là món quà tạ lỗi của em.”
Tấm thiệp không có chữ ký. Nhưng Chung biết nó của ai.
Anh khẽ thở dài. Cái mặt cười vẫn ngoác miệng một cách trơ trẽn trên tay anh.
Chẳng biết lúc đó Chung nghĩ gì, nhưng anh cũng móc cái mặt cười đó vào cặp.
***
Nhiều ngày sau đó Chung cũng không nhìn thấy Hương nữa. Cứ như Hương biến mất một cách bí ẩn vậy. Bỗng nhiên Chung thấy hơi hụt hẫng. Hình như anh còn chẳng biết Hương học lớp nào, hay những điều gì khác về Hương. Tất cả những lần trò chuyện đều là Hương nói, và hầu hết là về những chuyện chả liên quan, hoặc là về Chung. Hoặc có khi nào Hương cũng nói về mình, nhưng có lẽ lúc đó Chung cũng chẳng để tâm nghe.
Chung đang bước chậm rãi, chìm đắm trong suy tư, thì bỗng có vật gì đó đập vào đầu, anh ngã chúi về phía trước và ngất đi…
Chung mở mắt. Đầu vẫn còn choáng váng. Nhưng mọi thứ đã đang hiện rõ dần. Có một gương mặt đang nhìn chằm chằm anh.
Đó là Bảo.
“Mày tỉnh rồi à?”
“Ơ,… tao đang ở đâu đây?”
“Mày làm mẹ mày với tao sợ vãi cả mật. Ngất đi lâu quá cơ.”
“…Sao tao lại ngất thế?”
“Tao cũng chả hiểu mày đi đứng kiểu gì, đi qua chỗ đang xây nhà, lúc ấy bỗng nhiên có thanh gỗ bị lật, mấy người ở đấy kêu rồi mà mày cứ ngơ ngơ, thế là nó đập vào đầu mày xong rồi mày nằm đây chứ sao.”
“Vậy,… vậy à?”
“Chỉ bị nhẹ thôi, không sao cả, mẹ mày đi gặp bác sĩ rồi, chắc tẹo nữa là mày về được.”
“Ừm…”. Chung nhắm mắt lại, đầu anh vẫn còn hơi đau nhức. Cũng may là bác sĩ nói không sao.
“…Cũng may là lúc đấy Hương nhìn thấy mày, nó gọi cấp cứu xong gọi cho tao, nên tao gọi cho mẹ mày luôn.”
“Hương,… Hương á? Thế em ý đâu?”. Chung nghe thế liền cố gượng ngồi dậy.
Bảo nhìn ra cửa, rồi đáp:
“Chắc là về rồi, lúc nãy thấy mày tỉnh, cô ấy liền đi ra ngoài luôn.”
“Ừ,… thôi.”. Chung lại nằm phịch xuống, vẻ mặt thất vọng thấy rõ. Anh mong đợi điều gì? Có lẽ là nhìn thấy Hương chăng?
Bảo liếc nhìn Chung ái ngại, rồi nói:
“Mà thôi, mày đã định đi cùng ai hôm prom trước tết chưa?”
“Ơ,… chưa.”
“Tao có rồi đấy. Ha ha. Chuyến này cho mày hít khói.”
“Vậy à?… Ừ!”
“Biết là ai không?”
“Ai?”. Chung uể oải đáp lại. Anh thật sự chẳng quan tâm đến cái prom đấy lúc này.
“Hương đấy. Ha ha. Giờ tao với Hương là một cặp rồi. Thế nên cô ấy mới biết số tao mà gọi chứ.”
Chung vừa mới nằm xuống lại vội ngẩng dậy, nhưng cái đầu đau nhức đã kéo Chung trở lại.
“Cái… Ờ, thôi chúc mừng mày.”
“Cũng nhờ mày cả. Không có mày sao tao quen cô ấy. Đúng không?”
“…Ừm, thế,… hôm nào nhớ khao tao đấy”. Chung nói, nhưng trong giọng nói lại không có tý vui mừng nào như đáng nhẽ phải có.
Dường như Bảo cũng nhận ra hiệu quả của cái tin đặc biệt này không cao, nên đã đứng dậy đi về, bỏ lại Chung nằm đó suy tư.
Bảo với Hương là một cặp ư? Cũng phải, hai người họ tính nết giống nhau, cũng nhí nhảnh, nói nhiều, hợp nhau quá còn gì. Thế nhưng anh vẫn thấy có gì đó chùng xuống trong lòng. Lẽ ra anh nên vui mới phải. Thằng bạn thân nhất của anh giờ đã có người yêu.
Nhưng,… nhưng đó lại là Hương.
Mà anh với Hương có liên quan gì đâu, có phải là người yêu như Hương nói đâu?
Anh cứ ngỡ Hương thích mình. Chứ nếu không sao Hương lại nhận là người yêu của anh trước mặt Bảo? Vài ngày không gặp, vậy mà… Tình yêu của họ đến thật chóng vánh.
Tại sao anh lại thấy khó chịu khi nghe tin ấy? Hay là anh đã thích Hương?
Không,… không đời nào. Anh không thể thích con bé lắm điều rắc rối ấy được. Ngày nào cũng nghe nó nói thế có mà điên…
***
Chẳng mấy chốc đã tới prom thường niên của khoa. Mấy ngày nay Chung chẳng để ý. Mãi đến gần ngày tổ chức mới đi đăng ký một chân tiếp tân.
Không phải là Chung không mời được ai đi cùng, hay muốn làm chân tiếp khách, nhưng anh bỗng thấy chán nản, không hứng thú. Chi bằng cứ đứng ngoài cửa đón khách, còn để mặc những người khác chơi bời bên trong.
Bảo thì lại trái ngược. Mấy ngày nay cu cậu phởn thấy rõ, lúc nào cũng hớn hớn, làm Chung nhìn mà phát ghét. Đó là cái cớ để mấy ngày nay Chung hay cau có gắt gỏng với Bảo. Tất cả chỉ vì “mặt mày hớn quá”. Lý do còn lại, không hiểu là Chung không nghĩ tới hay cố tình lơ đi, là Bảo sẽ đi cùng với Hương.
Đêm ấy. Chung mặc vest đứng ở sảnh cùng một hàng ngũ FA của BTC. Những sinh viên trong khoa ai cũng ăn mặc lộng lẫy, đi thành từng đôi hay túm tụm với nhau cùng vào. Khuôn mặt nào cũng vui tươi háo hức. Chỉ có Chung là ủ dột.
Bảo đã đến. Chung nhìn mà suýt phì cười. Tên béo này hôm nay mặc vest trông bảnh chọe đến mức phải làm người ta sốc. Bảo đã béo, còn làm bộ khệnh khạng bước tới. Chung đang định trêu chọc mấy câu thì bỗng đứng lặng. Đằng sau Bảo là Hương.
Hương hôm nay trông thật lộng lẫy trong bộ váy trắng, kín đáo và rất sang trọng. Nhưng có một cái gì đó khác khác mà Chung vừa nhìn bỗng chợt nhận ra.
Hương trông bẽn lẽn, e ngại nhưng duyên dáng đi sau Bảo. Đã lâu không gặp nên Chung thấy khác, hay là Hương hôm nay khác với những ngày thường – nói nhiều và rắc rối?
“Chào mày. Hê hê, tao vào nhé!”. Bảo nói lớn khi đi ngang qua Chung. Còn Chung thì vẫn đực mặt nhìn chăm chăm vào Hương. Cô nàng lúc này đang mân mê hai bàn tay, mặt cúi gằm.
Có lẽ Bảo thấy được cảnh tượng ấy, nên quay lại nắm lấy tay Hương kéo đi.
“Đi thôi em!”
Hai người họ đi khuất vào trong rồi, Chung vẫn còn đứng ngẩn ngơ. Từ lúc quen Hương, Chung chưa từng thấy Hương im lặng như thế lúc nào. Bao giờ trước mặt anh, cô cũng nói lia lịa.
À, trừ hôm đầu tiên. Hôm ấy là hôm duy nhất Hương nói ít.
Còn một điều nữa… Hương hôm nay thật đẹp. Những ngày trước lúc nào Hương cũng nói lia lịa, nên Chung cũng chẳng để tâm nhìn Hương làm gì. Lúc nào Hương cũng đứng bên cạnh rồi còn gì.
Chung thẫn thờ rời hàng, kiếm một hành lang vắng gần đó ngồi. Chưa uống một giọt rượu bia nào mà đầu óc Chung đã quay mòng mòng. Chẳng hiểu tại sao.
Có vẻ như, Bảo và Hương là một cặp thật.
Chung bỗng mỉm cười vu vơ. Cái tên lắm mồm béo ị ấy giờ cũng có người yêu, còn có trước cả anh. Làm sao mà hắn có thể cưa được Hương nhanh thế. Hay người bắt đầu trước là Hương? Anh quả thật không hiểu. Mấy ngày trước, anh còn ngỡ Hương thích mình nên lảng tránh, còn khó chịu vì Hương tự nhận là người yêu anh. Vậy mà giờ đây nhìn Hương với Bảo, bỗng dưng anh lại thấy ghen tị.
Chung đã từng lảng tránh Hương. Vì Hương nói nhiều quá, hay Hương phiền phức quá, hay Hương ngày nào đi về cũng lẽo đẽo theo anh đến tận lúc xuống xe? Hay vì anh sợ một cô gái như vậy thích anh, một tình yêu chóng vánh quá, một tình yêu lộ liễu quá, trơ trẽn quá, chưa gì đã nhận là người yêu?
Mới có hai tháng. Nhưng anh không thể phủ nhận là cũng đã có lúc anh cảm thấy vui vẻ, cảm thấy… thích Hương. Dù những cảm xúc ấy chỉ thoáng qua, đó có lẽ chỉ là những rung động, chứ chưa phải là tình yêu.
Chung ôm đầu. Bỗng dưng chỗ bị đập hôm trước lại hơi đau đau.
Từ hôm đó anh cũng chưa gặp Hương để cảm ơn. Mà dù có gặp, anh cũng chẳng biết nói thế nào. Có khi nào những lời nói hôm trước anh nói với Hương quá thô lỗ không?
Bỗng có một người ngồi xuống bên cạnh Chung. Chung nhận ra cái tấm thân béo ịch đó là của Bảo.
“Mày ra đây làm gì đấy?”. Bảo lên tiếng.
“Ờ… tao hơi váng đầu.”
“Có vậy thôi à?”. Bảo quay sang nhìn Chung. Có khi chiêu ôm đầu lúc nãy lại làm lý do của Chung trở nên thực tế.
“Mày,… với Hương… có gì không?”. Bảo ngập ngừng.
“Không!”. Giọng Chung bỗng trở nên dứt khoát.
“Mày… không thích Hương à?”
“TAO KHÔNG THÍCH!”. Chung bỗng nói lớn làm Bảo giật mình.
“Thế tao với em ấy thích nhau mày không cảm thấy gì à? Hồi xưa thấy chúng mày thân nhau lắm mà?”
“KHÔNG, tao chẳng thấy gì cả. Là nó cứ lẽo đẽo theo tao đấy chứ. Chúng mày thích nhau thì có liên quan gì đến tao đâu.”
“Không liên quan thật không?”
“Không liên quan gì cả. Tao thấy nó phiền phức bỏ xừ, cứ đi theo tao nói nhiều ơi là nhiều. Nó yêu mày có khi tao còn phải cảm ơn mày ý!”
Bỗng có tiếng động ở góc hành lang, rồi có tiếng người chạy đi mất.
Chung đứng lên nhìn về phía ấy. Bảo cũng đứng hẳn dậy.
“Thôi chết rồi, nó theo tao ra đây.”. Bảo lầm bầm.
Chung lặng người đi, không nói gì. Anh đâu có ý nói những câu đó để cho Hương nghe được đâu.
“Mày,… đúng là hết thuốc rồi. Hương nó thích mày như vậy mà hôm trước mày lại nói thẳng vào mặt nó như thế à?”
Chung ngồi phịch xuống, liếc nhìn Bảo rồi nói:
“Mày với nó thích nhau con gì?”
“Haizz… Thằng ngốc này, tao với nó chỉ giả vờ thôi, hiểu chưa? Nó gặp tao, biết tao là bạn thân của mày thì nó mới kể là nó thích mày, nhưng mày không thích nó, lại còn nói nó này nọ nữa.”
“Thì nó chả tự nhận nó là người yêu tao còn gì?”
“Ầy, đấy là tao trêu mày thôi, nó đời nào dám nói thế. Mày ngu đến độ tin lời tao à?”
“Cái… Nhưng sao mày với nó lại phải giả vờ?”
“Thì… tao bảo là tao trêu mày chuyện người yêu kia, làm nó bị hiểu lầm, nên nó mới bắt tao phải đóng giả làm người yêu nó, để thử xem mày có thích nó không. Lấy công chuộc tội ý mà.”
“Ra là,… ra là tất cả từ mày mà ra à?”
“Thôi tao xin lỗi, mà mày cũng thích nó bỏ xừ còn làm bộ”. Bảo cười hề hề rồi vỗ vai Chung.
“Tao… tao thích nó bao giờ?”. Chung ấp úng.
“Thôi đi ông tướng, nhìn cái mặt mày là biết mày thích nó. Nó kể là nó thích mày từ lúc mới gặp cơ. Tình yêu sét đánh quá nhể. Ha ha. Nhưng mày cứ bơ nó. Nó còn đi điều tra cả lịch học của mày, rồi ngày nào cũng chờ mày về mới đi theo đấy. Nếu mà không phải hôm nào nó cũng đi theo mày, thì sao nó thấy mày bị cái thanh gỗ nó đập vào đầu được?”
“Nhưng tao…”
“Nhưng nhị gì. Mày có thích nó không, nói thật xem!”
“…Ừ, nhưng…”
“Thế đuổi theo nó đi thôi!”. Bảo vừa nói vừa hào hứng đứng dậy, nhưng Chung vẫn ngồi bần thần.
“Nhưng nó lỡ nghe được mấy câu lúc nãy rồi, giờ biết làm sao?”
Bảo nhìn thằng bạn thân, thở dài:
“Ui xời ơi, giở vài mánh tỉnh tò năn nỉ ỉ ôi sướt mướt vào. Thôi đi nào!”
Nói rồi Bảo kéo Chung đi về phía nhà để xe. Hương đã đi trước một lúc. Có lẽ giờ ra bến xe vẫn còn kịp.
Thế nhưng ở bến xe chẳng có ai. Có lẽ Hương đã lên xe về mất rồi.
“Thôi để tao đèo mày đuổi theo, rồi mày lên xe mà dỗ”. Bảo nói vội.
Chung liền leo lên sau xe Bảo. Rồi chiếc xe phóng vù đi.
Ngồi sau Bảo, Chung đăm chiêu suy nghĩ. Nếu có đuổi kịp và lên xe gặp Hương, thì anh sẽ nói với Hương thế nào? Rằng anh hoàn toàn không có ý như lúc nãy, rằng anh cũng thích Hương ư? Nói thế thì thô thiển quá. Làm sao để Hương quên đi những gì anh đã nói lúc nãy? Quên đi rằng anh đã bảo Hương là phiền phức, là lắm mồm?
Bảo tuy béo ục ịch nhưng mà tay lái thì lại lụa như tay đua, chẳng mấy chốc đã lách qua cả phố xá đông đúc. Nhưng đi qua bao nhiêu chiếc xe vẫn chẳng thể thấy bóng dáng Hương đâu. Cuối cùng lúc bắt kịp một chiếc xe buýt, Chung nhìn lên thì thấy Hương đang ngồi ở ghế cuối, đầu dựa vào cửa sổ.
“Vậy, chúc may mắn!”. Bảo nói lớn khi Chung bước lên xe ở điểm dừng kế tiếp. Cuộc rượt đuổi mất quá nhiều thời gian, đến khi Chung lên được xe thì đã chỉ còn vài bến là tới bến cuối. Hương đã lại bỏ mất bến nhà mình.
Chung đi thẳng xuống cuối xe, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Hương. Đúng như anh dự đoán, Hương đã lại ngủ quên. Bên dưới đôi mắt nhắm nghiền vẫn còn lưu lại những vệt nước lóng lánh.
ben xe noi cuoi con duong
Chung khẽ đặt tay lên vai Hương, định đánh thức cô dậy, nhưng nghĩ sao lại thôi. Bần thần một lúc, thay vào đó, anh nhẹ nhàng đẩy đầu cô dựa vào vai mình. Mùi tóc con gái bỗng chốc làm Chung cảm thấy xốn xang.
Nếu giờ Hương thức dậy, anh sẽ nói gì?
“Anh xin lỗi.”
Đó là câu đầu tiên, nhưng tiếp sau đó là gì, thì Chung không nghĩ ra.
“Anh xin lỗi vì đã nói với em những lời như vậy.”
Rồi sao nữa nhỉ?
“…Ừm, nhưng ý anh không phải như em nghĩ đâu. Anh thấy em phiền phức thật, em nói nhiều thật, nhưng điều đó làm cuộc sống của anh bớt tẻ nhạt đi rất nhiều. Anh phải cảm ơn Bảo, vì khi hai người yêu nhau thì anh mới nhận ra tình cảm của mình dành cho em như thế nào. Nói hai người yêu nhau không liên quan tới anh, bởi vì đó là sự lựa chọn của em. Anh đã nghĩ em thích anh, nhưng anh đã từ chối tình cảm đó, vì vậy em có quyền đi thích bất cứ người nào khác, kể cả là thằng bạn thân của anh…”
Chung chợt im lặng, chẳng biết phải nói gì nữa.
“Anh còn nói không thích em nữa!”
Bỗng có tiếng nói phát ra làm Chung giật nẩy mình. Hương bỗng ngồi thẳng dậy, lấy tay chùi nước mắt, rồi mỉm cười nhìn thẳng vào anh.
“Em…em… anh tưởng em ngủ rồi cơ mà?”
Hương đang hớn hở nhìn anh, bỗng nhiên ỉu xìu, bĩu môi nhìn Chung:
“Từ lúc anh chạm vào em là em đã dậy rồi. Chứ không ai biết được anh sẽ làm trò gì?”
“Từ đấy em giả vờ ngủ à?” Chung thốt lên, viễn cảnh Hương thức dậy nghe hết cuộc diễn tập của anh làm anh thấy ngượng chín cả mặt.
“Hì hì, còn câu anh không thích em thì sao?”. Hương bỗng nhiên đổi giọng. Chung bỗng nhìn thấy cô nhóc phiền phức nói nhiều trước đây xuất hiện trước mặt mình. Chỉ khác là mặt mũi vẫn còn lấm lem nước mắt.
“Ờ,… câu đó thì…”. Anh ấp úng.
“Thì sao?”
“Em có muốn đi với anh tới cuối đường không?” Chung tảng lờ, bỗng dưng nhìn ra ngoài.
Mặt Hương bỗng nhiên đỏ ửng. Dù ánh đèn trên xe lúc tối lúc sáng nhưng Chung vẫn có thể nhận ra điều này.
“Em… muốn”. Hương bẽn lẽn nói.
Nghe câu nói này, bỗng nhiên Chung phát hiện ra mình vừa bị hớ, anh lắp bắp sửa lại.
“Ý anh,… ý anh lúc nãy là đi tới bến cuối ý. Nếu không thì em xuống ở đây, đi về nhà đỡ mất thêm thời gian”.
Hương bỗng trở nên tiu nghỉu, vừa nãy cô cứ tưởng Chung tỏ tình.
“Em sẽ xuống bến cuối,… và anh nhớ đứng chờ cùng em đấy. Ở đó… vắng vẻ lắm”
“Nhưng mà muộn rồi đấy…”. Chung nói, giọng lo lắng.
“Đã là yêu thì em sẽ đi với anh tới điểm cuối cùng, cho dù phải quay trở lại có xa đi nữa…”. Hương vênh mặt lên, nhưng ngay sau đó lại quay ngoắt ra ngoài cửa sổ.
Chung quay sang nhìn Hương, khẽ mỉm cười. “Sẽ đi tới cùng dù quay trở lại có xa à?”. Cô bé này. Biết rằng tiếp tục thì có thể sẽ tệ hơn, vậy mà vẫn dùng tới chiêu cuối với Bảo. Đúng là… Hương đã đi tới cuối đường rồi. Nhưng bến cuối con đường đó lại có anh…
Chung tựa lưng vào ghế, thở phào. Vậy là anh đã bình thường hóa quan hệ với Hương. À không, làm sao bình thường được khi mà một phía là cô gái không bình thường. Anh đã nhận ra điều này từ lúc mới tìm hiểu Hương.
Điều khác thường của Hương so với các cô gái khác mà lúc đó anh nhận thấy, đó chính là: hình như Hương thích anh.
Chuyện đó thật là lạ!

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Nỗi đau em là vết thương khó lành

Anh à, ta xa nhau rồi có phải không? Có phải thời gian đã trôi qua rất chậm, có phải quá khứ – nỗi đau em… mãi là những vết thương khó lành.
Mới đây thôi, ta đã trở thành hai kẻ xa lạ. Có phải sự vô tâm của anh đã giúp em xóa đi nhanh chóng, niềm tin hy vọng vào cuộc sống có người đàn ông bên cạnh lúc này? Có phải khi xa anh, em mới thấy được ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ “gia đình”, mới hiểu thực ra chưa bao giờ em có được niềm vui của một ngày làm vợ trọn vẹn, mới thực sự hiểu rằng, một ngày nên nghĩa huống chi..
Anh hỏi em có sai không? Có chứ, em cũng bình thường như bao phụ nữ khác.
Anh nói em có xin lỗi không? Có chứ, nếu như em có thể biết rõ từ đâu…
Nhưng mà khi anh quay lưng, anh ra đi trả về em quá khứ của tuổi dại khờ, nông nổi mà lẽ ra chính anh là người yêu cầu em rũ bỏ..
Nhưng…
Thật lòng, những ý nghĩ dại khờ, những hành động mù quáng vì em sợ xa anh, cứ sợ mất anh… nếu anh im lặng, anh nhiệt tình, anh chăm sóc.. em sẽ yêu anh biết mấy. Nhưng anh à, những hành động và lời nói sau cùng của anh… để cuối cùng em ra đi không nuối tiếc. Em không còn yêu anh nữa… đêm Dà Lạt, em hy vọng anh sẽ về. 3 giờ sáng em không dám ngủ vì đường xa, vì tài xế lạ, vì xóc… nước mắt em cứ rơi… Em thăm lại tất cả kỉ niệm xưa, những nơi mình từng đến và nhớ anh vô cùng…
noi-dau-em-la-vet-thuong-kho-lanh
Nhưng hôm nay, em đã tỉnh mộng, em đã quên tất cả… anh không còn trong tim em nữa, không như thù, không như bạn, không như quen… để em không còn thấy anh, không lặp lại ở bất kỳ người đàn ông nào khác, không còn lặp lại trên con đường…
Em có phải là vợ tốt không? Anh biết mà!
Em có phải là con dâu thảo không? Mẹ sẽ hiểu hơn ai hết.
Nhưng em đơn độc, nhưng em lặng lẽ, không người thân, bạn bè, không có thời gian riêng cho mình… Em lệ thuộc cảm xúc vào anh, anh vui, em vui, anh buồn, em chịu đựng và rồi cáu gắt những lý do vu vơ mà bình thường có lẽ anh sẽ tự hỏi: “Đã bao lâu rồi, không còn thấy em than vãn? Đã bao lâu rồi khi em điện thoại cho anh chỉ để nói có lẽ… do con đùa giỡn. Có bao nhiêu lần em nhắn tin, anh điện thoại gấp…” để rồi rơi vào quên lãng… Em nhớ ra hình như em chưa cần anh và hình như em cũng không cần tồn tại… Đã bao lâu rồi anh còn ngẫm lại em khóc bởi tại sao? Và đã bao lâu rồi ta thôi gọi tên nhau nữa?
Nhưng… em mệt mỏi, em đuối lòng, nhìn em khóc… anh có đau không? Khi thấy em chơ vơ còn lại một mình giữa dòng đời, lạc lõng… run rẩy… Chắc hẳn rằng em mong mỏi những ngày xưa? Không anh à… em buông tay chỉ bởi những thứ em cần, không chỉ cho riêng em mà em còn dành nhiều hơn cho con, cho những người bên cạnh.
Mặc dù, niềm tin của em đã mất, mặc dù, em đang tuyệt vọng… không níu kéo, không chỗ dừng chân… Em có thể hành khất trong chính cuộc đời mình, gỡ đi vài cái chuẩn mực làm em kiêu hãnh… Em đã giữ con tim mình thật chặt, nhưng em không thể nhìn con khóc khi đói lòng? Em có thể mang trái tim mình đổi lấy những bữa ăn ngon, cuộc chơi hay đặt vận mệnh tương lại vào tay người khác nhưng em không đánh đổi tình yêu anh trao gửi, dù chỉ là rất nhỏ, qua những thước phim quay chậm của cuộc đời, những tác phẩm, lời thơ, câu chữ… mặc dù niềm tin vào anh, vào người đối diện

Nỗi đau em là vết thương khó lành tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Ngoại lệ duy nhất của tình yêu

Mỗi người trong chúng ta khi yêu nên tìm cho mình những ngoại lệ, để hiểu rằng mình yêu người đó thiết tha, yêu nhiều hơn những gì mình định nói…
Cô bạn thân của tôi mới trở về sau một đợt “công tác”. Tối qua, khi ngồi uống cà phê sữa ở đầu hẻm, tôi hỏi “Bao giờ lại đi nữa?”. Bạn hồn nhiên trả lời “Không đi nữa. Mới kiếm được việc ở thủ đô”. Mẩu hội thoại trên có lẽ rất bình thường với bạn nhưng lại khá bất ngờ với tôi. Bởi lẽ, cô bạn tôi là người theo chủ nghĩa xê dịch, nghĩa là không thích “trú ngụ” ở đâu quá ba tháng.
Cũng đã một năm kể từ lúc tốt nghiệp đại học, bạn phiêu du nay đây mai đó, kiếm việc để làm trên đường đi chứ chẳng mấy khi ngồi một chỗ. Hội chúng tôi gọi bạn là con chim sẻ nhỏ bay đến khắp mọi miền, chẳng ai có thể giữ chân bạn.
ngoai-le-duy-nhat-cua-tinh-yeu
Bây giờ, bạn nói bạn “định cư” ở thủ đô, tạm thời không đi nữa. Cả nhóm ai cũng bất ngờ. Hỏi ra thì bạn bảo, bạn yêu một người, người đó ở đây, bay đến đâu tâm bạn cũng không yên được, nhớ người ta nhiều quá nên về. Một trong số những người bạn còn lại của tôi nói, từ bỏ giấc mơ vòng quanh thế giới trước 25 tuổi chỉ vì một người, đáng không? Bạn nhoẻn miệng cười, cũng còn tùy mày ạ, nếu người đó là ngoại lệ duy nhất mày đang kiếm tìm, thì tao tin là, đáng!
Đúng vậy, trong cuộc đời này, ai cũng đã, đang hoặc sẽ có cho mình những “ngoại lệ”. Ngoại lệ của thương yêu…
Đó là người mà vì họ, bạn sẵn sàng phá bỏ những nguyên tắc của bản thân.
Đó là người thương yêu bạn nhiều đến mức bạn tin rằng mình cần làm mọi thứ để đáp đền tình yêu đó.
Đó là người dẫu đi đến cùng trời cuối đất bạn cũng muốn tìm về.
Đó là người xa xôi cách trở cỡ nào, bạn vẫn thấy tim thật gần, nhớ thì về, thương thì tìm. Vậy thôi.
ngoai-le-duy-nhat-cua-tinh-yeu1
Rất nhiều người nói từ bỏ giấc mơ của mình để giữ tình yêu là điều không nên. Tôi nghĩ, bạn không giữ tình yêu, bạn càng không từ bỏ giấc mơ của mình. Chỉ là bạn hiểu, ở thời điểm này điều gì là quan trọng hơn.
Người ta không thể mang tình cảm để đong đếm với những cung đường, những bức ảnh bạn nhận được hay trải nghiệm bạn có. Nhưng người ta hẳn sẽ có thể cảm nhận được, bạn vui hơn khi ở bên người ấy, thay vì lang thang trên những chặng đường. Thành ra không phải lí trí, mà là trái tim chọn. Và bởi đó là trái tim, dẫu có sai lầm, ta vẫn sẽ thương yêu gọi đó là ngoại lệ.
Mỗi người trong chúng ta khi yêu hãy nên tìm cho mình những ngoại lệ. Ngoại lệ để hiểu rằng mình yêu người đó thiết tha, yêu nhiều hơn những gì mình định nói và những gì mình có thể thể hiện.
Tôi nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt bạn, nhìn cái nắm tay dịu dàng khi người ấy đón bạn sau buổi cà phê, cảm thấy mừng cho bạn. Vì đã tìm thấy ngoại lệ của riêng mình.

Ngoại lệ duy nhất của tình yêu tại chuyên mục Home trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Con xin lỗi

Tôi quen em ở một quán bar phố Tạ Hiện, em đẹp, một vẻ đẹp bình dị, không chút cầu kì, trang sức, một đôi mắt buồn…tôi có cảm tình với em mà thực ra em quyến rũ tôi trước thì đúng hơn, nhưng không sao, tôi vẫn thích.
***
Chúng tôi yêu nhau đơn giản chỉ trong một vài tin nhắn tán tỉnh, em dễ dãi, chỉ vài ngày là có thể lên giường ái ân với tôi, em chẳng còn gì, tôi nhìn em bằng ánh mắt đầy khinh miệt nhưng không sao tôi vẫn muốn bám trụ lại Hà Nội nên tôi cần lấy được một người vợ như em. Lúc đầu là như thế, tôi tham lam và hồ đồ đến mức chỉ hỏi em về gia đình, công việc, chỗ ở của em là muốn có tất cả ngay..tôi không dò xét xem đó là nói thật hay nói dối, em đồng ý lời cầu hôn của tôi trong ngày tháng ngắn ngủi của tình yêu, nhà em có 2 chị em gái, tôi càng muốn làm nhanh chuyện đó, tôi đã chán ngấy cái cảnh đi ở trọ, sống một cuộc đời cơ cực. ừ thì cũng không phải em cho tôi một nghề nghiệp gì ổn định nhưng cái tôi có được là một căn hộ ở đất Hà thành, tôi sẽ hãnh diện mà về quê khoe với họ hàng tôi lấy vợ Hà Nội sau bao năm bôn ba.
Đến ngày tôi muốn về thăm bố mẹ em và đưa em về ra mắt gia đình tôi, tôi mới hiểu tại sao em dễ dãi với tôi như thế! Em đã có chồng và một con trai. Hai người li hôn được 2 tháng kể từ ngày em quen tôi. Tôi chết lặng trong sự nhục nhã, tôi đã bị lừa, mà cũng không phải, tôi thấy những thằng đàn ông tham vọng và hồ đồ như tôi đáng bị như thế! Tôi bước ra khỏi cuộc tình trong thời gian ngắn, đó là quãng thời gian tôi nằm dài và nghĩ suy về số phận, chỉ là một tuần, tôi quyết định quay lại gặp em. Tôi đã quá nghèo, giờ lấy ai là gái chưa chồng mà được như em cũng khó, về quê thì không đành, ở lại Hà Nội mà xây dựng cơ đồ thì bao giờ cho đến! tôi chậc lưỡi…kệ..có lẽ là số phận, điều quan trọng giờ là tôi làm hài lòng ba mẹ tôi.
Cũng may sao, thằng bé có vài nét giống tôi, mắt híp, cái đầu tiên người ta nhìn vào không hề nghi ngờ gì về mối quan hệ bố con. Tôi đưa em về ra mắt bố mẹ và cậu con trai mà tôi coi là của mình! Trong một thái độ xin bố mẹ tha lỗi vì chót có con với em nhưng vì công việc qua bận không thể cưới được nên giấu bố mẹ vì sợ bố mẹ buồn. Cũng không nghi ngờ gì, bố mẹ tôi cũng là những con người nhân đạo, tôi nói đó là con tôi, thằng bé 1 tuổi ấy, bố mẹ tôi tin và tổ chức một đám cưới linh đình.
Một năm sau, em sinh cho tôi một nàng công chúa xinh xắn, đáng yêu, em có nhà riêng nên tôi đón mẹ về chăm sóc con dâu, rồi bố tôi cũng thường xuyên tới Hà Nội. Tôi chỉ là một anh đầu bếp cho nhà hàng nhỏ ở phố Tạ Hiện, vợ tôi là kế toán của một doanh nghiệp tư nhân, cuộc sống cũng ổn vì tôi đã thoát cái cảnh thuê nhà, chui rúc như mấy con chuột. Trong lòng tôi mong em sinh một bé trai nhưng không được, ai cũng nghĩ rằng tôi đã có đủ trai lẫn gái, tôi đâu dám tâm sự gì…
Bố tôi quý thằng bé , yêu chiều nó…khi nó 4 tuổi, bé gái của tôi cũng lên hai. Ông chiều cháu nhưng tôi vẫn nhận ra sự phân biệt giữa bé trai và bé gái. Ông chiều cậu quý tử ra mặt, còn ít khi ông ngó ngàng đến đứa con gái bé bỏng của tôi. Tôi đau đớn vô cùng, nhưng giờ tôi biết làm sao. Đã nhiều lần tôi yêu cầu em sinh thêm một bé trai cho tôi, nhưng cả gia đình tôi phản đối, họ sợ tôi không đủ kinh tế nuôi ba đứa trẻ.
Tôi già đi, mất ngủ nhiều. Biết bao đêm tôi suy nghĩ, ông nội nào cũng thích cháu trai, đó là người nối dõi tông đường, yêu chiều nó hết mực..nhưng đau đớn thay nó đâu phải con trai tôi, đứa con gái bé bỏng của tôi mới là cháu của ông bà. Tôi vẫn lặng câm, không dám nói ra sự thật bởi tôi đã dựng lên một câu chuyện quá kinh khủng khi muốn đạt được mục đích của mình. Giờ tôi ước ao, quay trở về ngày xưa, tôi sẽ cho mình hai sự lựa chọn: một là tôi vẫn yêu em nhưng không hề nói dối bố mẹ tôi, họ sẽ phản đối nhưng tôi vẫn cưới em và chấp nhận xa bố mẹ một thời gian, hai là tôi từ bỏ em, đến với một cô gái khác, cuộc sống sẽ rất vất vả nhưng tôi sẽ không bị khổ tâm như thế này. Nhưng ước làm gì nữa, thời gian đâu có quay trở lại để cho ta lựa chọn một quyết định đúng đắn trong cuộc đời…có lẽ tôi đã sai!
con-xin-loi
Ngày ông ra đi, đó vẫn là một bí mật đau đớn. Tài sản ông chẳng có nhiều nhưng di chúc ông để lại hoàn toàn cho cháu trai mà không phải cháu gái. Tôi khóc khi nhìn con mình, tôi đã hứa yêu thương nó như con đẻ mà giờ sao tôi hèn nhát thế! tôi ghét nó vô cùng, nó như một cái gai trong mắt tôi, mỗi khi nó ương bướng, tôi sẵn sàng đánh nó, tôi chưa gặp bố nó một lần nhưng tôi xúc phạm vợ tôi và thằng bé…nó quá trẻ con, đâu hiểu gì, nó cũng không thể biết sao bố mình lại ghét mình như thế!
Người ta thường đốt vàng mã cho những người ở thế giới bên kia, hàng năm tôi cũng gửi cho bố nhiều thứ…nhưng lần này tôi đã quyết định gửi ông một lá thư về sự thật nghiệt ngã ấy!
“P/s: bố sẽ rất đau đớn khi đọc xong bức thư này nhưng mong bố hãy tha thứ cho con một lần!”
Tôi thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều lần, tôi tin bố sẽ bỏ qua cho tôi, giá như tôi nói sớm điều này thì con gái tôi sẽ có trọn vẹn tình yêu thương của ông nội. Tôi đã hiểu ra một điều “Đáng sợ nhất không phải là sự thật đau đớn vì đau đớn nào rồi cũng đi qua, mà đáng sợ nhất là sự dối trá mà lại làm con người ta tưởng như đó là sự thật rồi sống theo cái sự thật ghê tởm ấy!”.

Con xin lỗi tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Thằng Cu Tí

Cu Tí là cái tên do bà ngoại đặt cho tôi hồi còn bé. Má kể hồi mới sinh tôi ra, tôi nhỏ xíu à nên ngoại kêu tôi bằng cu Tí luôn cho tới tận bây giờ, mặc dù trong khai sinh có tên họ hẳn hoi.
Trên chuyến xe buýt chiều, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của hai bà cháu đồng hành cùng tôi. Hai tiếng “cu Tí” luôn được người bà gọi đứa cháu trong suốt cuộc trò chuyện một cách âu yếm. Làm tôi chạnh lòng nhớ ngoại, nhớ lắm!
***
Nhà tôi chỉ cách nhà ngoại khoảng hơn trăm mét, cứ mỗi lần tôi đi học xa về chưa kịp sang chào ngoại, ngoại đã vội chạy qua, mừng lắm: “Thằng cu Tí mới về đó hả. Tổ cha mày đi cái quên tao luôn hà… về rồi sao chưa qua thăm tao…?”.
Tôi biết, ngoại thương tôi nhất trong mấy đứa cháu vì tôi gầy gò, ốm yếu. Lúc nào ngoại cũng có ý nghĩ làm sao để bù đắp tình thương cho tôi, một đứa trẻ bị người cha bỏ rơi từ khi còn trong bụng mẹ mà đi xây hạnh phúc mới.
Tôi lớn lên trong thiếu vắng tình cha, nhưng đổi lại tôi được má và ngoại yêu thương hết mực. Có gì ngon ngoại cũng giấu mấy anh chị dành phần cho tôi nhiều hơn, khi thì mấy trái ổi, trái xoài khi thì cái bách ít ngoại đi ăn giỗ đâu đó về… Lúc nghe tin tôi đỗ đại học ngoại mừng đến chảy nước mắt. Từ đó ngoại chắt món từng đồng và lo lắng từng ngày, hễ gần cuối tháng lại đem cái bọc tiền gói bên trong lớp vải dày ra đếm rồi mang qua đưa cho má, biểu phụ má lo cho thằng cu Tí. Biết ngoại cực khổ mới kiếm được chút tiền má không nhận thì ngoại lại giận…lúc nào ngoại cũng sợ tôi thiếu thốn mà quên mất mình cực khổ…
Tôi không thể hiểu hết tình thương ngoại dành cho tôi lớn đến nhường nào cho đến một ngày ngoại vật vã trong cơn đau bởi căn bệnh ung thư quái ác mà ngoại vẫn luôn miệng gọi “Cu Tí, cu Tí của ngoại đâu…lại đây với ngoại?”. Tôi cầm chặt tay ngoại mà lịm đi trong đau đớn…nhưng biết làm gì hơn ngoài việc khóc ngất.
thang-cu-ti
Ngoại ra đi trong sự tiếc nuối của cả gia đình, và riêng với tôi đó là một mất mát không có gì bù đắp được.
Giờ tôi bỗng thèm, thèm được ngoại gọi cái tên cu Tí một cách âu yếm, thèm được ăn trái xoài, trái ổi hay cái bách ít như ngày nào, thèm được ngoại ôm chặt tôi để thấy bình yên trong vòng tay ấm của ngoại…dẫu biết tất cả đã theo cơn gió lạ bay mất…
Hai mươi năm qua, tôi thật sự hạnh phúc khi có ngọại trong cuộc đời này. Dẫu đường đời không hề phẳng phiu để tôi nhẹ bước, nhưng tôi chưa bao giờ cho phép mình dừng lại. Vì đằng sau những sóng gió tôi đã ơn nặng biết bao yêu thương, những yêu thương diệu kỳ luôn cho tôi niềm tin, mạnh mẽ để vững bước trên đường đời.

Thằng Cu Tí tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Em chấp nhận buông tay

Yêu là chấp nhận buông tay khi người đó không còn muốn nắm lấy tay bạn nữa, yêu là chấp nhận buông tay khi người đó muốn nắm lấy một bàn tay khác
***
Tôi cứ ngỡ mình sẽ chẳng có thể viết về anh, viết về tình yêu của tôi, về những nỗi đau mà đã từ lâu tôi giấu ở trong lòng, tôi luôn tự lừa dối bản thân mình rồi sẽ hết yêu anh thôi, tôi sẽ yêu người khác nhưng tôi sai rồi anh à…..tôi vẫn còn rất yêu anh.
Tôi cố gắng trong mệt mõi, dõi mắt nhìn về nơi có anh, có một hình bóng thân quen, có 1 bóng hình mà tôi yêu thương nhất cuộc đời. Anh là gì, là ai, anh đã làm gì để 1 đứa con gái như tôi lại yêu anh nhiều đến như vậy, tôi chỉ biết yêu anh, không biết yêu bản thân mình, tôi tự làm khổ tôi thôi đúng không anh ? “Tại sao không phải là tôi? Tại sao không phải tôi?” Tôi muốn hét thật to, tôi muốn có câu trả lời, tôi muốn biết thật ra từ lúc bắt đầu cho đến giây phút này tôi đã làm gì sai…!!!!
Tôi và anh vẫn bên cạnh nhau mỗi ngày, mỗi ngày nhìn thấy anh khi thức dậy, dù tôi biết gần giây phút này đây, hạnh phúc này đây sắp kết thúc rồi, là kết thúc thật sự. Tôi không biết có người con gái nào chấp nhận yêu 1 người, yêu chân thành, tha thiết dù biết người con trai đó sẽ có 1 ngày bỏ rơi mình mãi mãi…
em-chap-nhan-buong-tay
“Anh sẽ không cưới em đâu, anh nói thật lòng đó” đúng anh đã rất thật lòng, câu nói từ anh tôi đã nghe rất nhiều lần nhưng sau mỗi lần anh nói tôi điều có cảm giác trái tim mình ngừng đập trong giây lát, cảm giác đau đến không thở được, anh ơi sao lại có thể nhẫn tâm với tôi như vậy, sao có thể đối xử với tôi như vậy, tôi ước anh là người giã dối nhất là ngay trong lúc này đây.
Là tôi tất cả là do tôi, là tôi cam tâm tình nguyện yêu anh, từ lúc chấp nhận tôi đã đánh cược cho cuộc đời mình rồi, và bây giờ cho dù có thất bại thì cũng phải chấp nhận…Sao không phải là tôi, tại sao người anh tìm kiếm, người anh yêu không phải là tôi, tại sao vậy anh….tại sao???.
Trái tim tôi đau lắm, tình yêu là gì? Hạnh phúc là gì hả anh, sao nó không mỉm cười với tôi….sao lại quay lưng với tôi..
Nói làm sao hết được cảm giác của tôi, có cái gì đó đè nặng trái tim, cổ ngẹn đắng, mắt cay cay sau mỗi lần tôi buồn, tôi bế tắc tôi viết về anh tôi đều khóc, tôi không biết tại sao mình có thể khóc nhiều như vậy, tại sao khi buồn lại phải khóc,,,tại sao khi khóc xong tâm trạng của tôi lại tệ hơn như thế hả anh ???
Tôi vẫn yêu anh, dù tôi đã từng cố gắng đừng yêu anh, dù tôi đã cố gắng để dừng lại, sao những người con gái được yêu lại được nhõng nhẽo, được người yêu nâng niu, chiều chuộng còn tôi thì không ?…không phải tôi cần những điều đó nhưng tôi muốn anh biết tôi cũng cần lắm sự yêu thương từ anh, tôi rất cần, có bao giờ anh hiểu cho tôi không anh….Tôi cố gắng đứng dậy sau mỗi lần bị tổn thương để tìm kiếm nhặt lại tất cả những mãnh vỡ sắp xếp lại chúng, dù trái tim đang rướm máu,..tôi đau lắm anh có biết không anh?
Anh ! Đã có khi nào anh rơi nước mắt vì tôi, đã có khi nào anh nhớ về tôi như nhớ người mình yêu thương, nhớ tôi như tôi đã từng nhớ anh, có khi nào không anh? Có khi nào anh suy nghĩ lại mà xót thương tôi, người đã yêu anh chân thành, yêu và cho tất cả không giữ gì lại cho riêng mình, để bây giờ đau lòng nhận ra rằng, anh không hề yêu tôi..tại sao vậy anh,,sao lại không yêu tôi, sao lại cho tôi cơ hội cho tôi hy vọng giờ lại chọn cách ra đi, bỏ lại 1 mình tôi, tôi phải làm sao quên anh đây…!
Tôi cũng muốn mình mạnh mẽ, là mạnh mẽ thật sự chứ không phải gượng cười trước mặt mọi người, trưỡc mặt anh để chứng tỏ mình bản lĩnh, tôi không cần, thật sự không cần, nhiều lúc ngồi 1 mình suy nghĩ, tôi ước mình có thể giống như những nhân vật trong phim tôi hay coi họ đau khổ vì tình nhưng mạnh mẽ ra đi, họ ra đi vì biết rằng cuộc dời trong phim của họ đã được định sẵn, đạo diễn đã sắp đặt, tôi ước gì cuộc đời tôi có thể như vậy, thà là hạnh phúc hay khổ đau 1 lần rồi thôi, đừng vày vò bản thân mình,…tôi ước gì có ai đó có thể nói cho tôi biết,,tôi phải làm gì vào lúc này.
“Anh đã từng nói để có được 1 tình yêu chỉ cần yêu thôi không ghen ghét, không thù hận thì rất khó”. Anh nói đúng rất khó, vì tình yêu là như vậy, tôi xin lỗi những giọt nước mắt tôi rơi vội vã, những trách hờn, giận dỗi làm anh khó xử, xin lỗi anh, xin lỗi vì tất cả nha anh. Cho tôi 1 cơ hội cuối cùng được bên anh, tôi sẽ âm thầm lặng lẽ, âm thầm như chính tình yêu tôi giành cho anh vậy đó, tôi cầu mong sẽ có người con gái xinh đẹp, giỏi giang yêu anh thật lòng, anh đáng có được hạnh phúc mà anh nên có…
Anh nè, tôi có 1 lời này muốn nói dù tôi biết những dòng tâm sự này sẽ chẳng thể đến với anh, bàn tay anh rất ấm áp, dù bên cạnh anh tôi không cảm nhận sự ấp áp đó như khi nắm bàn tay nó thật sự làm tôi thấy bình yên vô cùng, tôi rất hạnh phúc dù rất nhỏ nhoi…nên xin anh hãy để yên bàn tay anh khi tôi muốn nắm lấy, đừng buông tay tôi nha anh, cho tôi thật hưởng hơi ấm đó dù sau này có như thế nào tôi vẫn không hối hận..
Tôi sẽ không khóc nữa, dù thế nào cũng không rơi lệ vì đó là tình yêu, tôi đã rất hạnh phúc dù thời gian bên anh không là cả cuộc đời..anh, nếu được chọn lựa chọn 1 lần nữa cho tình yêu của mình tôi vẫn chọn để yêu anh, dù có đắng cay vẫn không hối hận..
Tôi chấp nhận buông tay, lần này là thật sự chúng ta đã nói với nhau rất rõ ràng rồi phải không anh, dù rất khó nhưng tôi sẽ cố gắng không phiền tới anh, không buồn, và không khóc trước mặt anh nữa. Anh biết không khi yêu ai đó chân thành thì dù cho có đau khổ thì tình yêu đó vẫn không bao giờ mất đi,….và tôi cũng vậy, tôi yêu anh, yêu tất cả những gì thuộc về anh, dù anh là người mang lại cho tôi những giọt nước mắt, những nỗi đau, người làm cho trái tim tôi tan nát. Tôi cũng là con gái, tôi cũng yếu đuối lắm anh biết không, tôi cũng cần lắm bàn tay của anh che chở,, nhưng anh đã không làm điều đó với tôi.
Tôi đã bước vào cuộc đời anh 1 cách âm thầm thì bây giờ tôi cũng sẽ bước ra khỏi đó 1 cách âm thầm,âm thâm lặng lẽ giống như tôi đã yêu anh vậy..Tôi muốn dùng nỗi đau nào đó để quên nỗi đau ở trái tim, tôi tự hành hạ bản thân mình nhưng tất cả làm tôi đau đớn, tôi vẫn không quên được anh…
Tôi nghe đâu đó câu nói ” Yêu là chấp nhận buông tay khi người đó không còn muốn nắm lấy tay bạn nữa, yêu là chấp nhận buông tay khi người đó muốn nắm lấy một bàn tay khác” Và tôi chấp nhận thất bại, tôi cứ ngỡ rằng khi tôi thật lòng thật dạ yêu anh thì sẽ có 1 ngày anh nhận ra tình yêu của tôi mà yêu tôi như tôi đã yêu anh, nhưng không, tôi đã sai rồi, tình yêu của tôi dù có lớn đến đâu cũng không giữ được trái tim của anh, vì vốn vĩ trái tim anh không thuộc về tôi, tôi không còn đủ sức nữa, nói đúng hơn là tình yêu của tôi không còn đủ sức để tiếp tục khóc, tiếp tục hy vọng vào anh. Tình yêu phải từ 2 phía 1 mình tôi tình không đủ để giữ lấy nữa rồi, là tôi từ bỏ hay là anh từ bỏ giờ không còn quan trọng nữa, vì đối với tôi tất cả đã thật sự kết thúc.
Tôi không oán trách, không buồn, không giận vì anh cả tôi chỉ trách không đủ bản lĩnh để yêu và giữ anh bên cạnh mà thôi. anh biết không ??? Tôi đã khóc, khóc rất nhiều vào cái đêm tôi và anh đồng ý kết thúc mọi chuyện để làm bạn như ngày xưa, thật sự đối với tôi rất khó, làm sao có thể coi người mình yêu là bạn, nhưng tôi phải cố gắng vì chỉ có thế tôi mới có thể nhìn thấy anh mỗi ngày, có thể quan tâm anh, dù đối với anh tôi chỉ là bạn, 1 người bạn không hơn không kém, bây giờ và mãi mãi về sau. Chỉ cần nghĩ đến đây thôi tôi thấy mắt mình cay cay, tôi lại muốn khóc, khóc cho tôi khóc cho tình yêu của tôi, khóc cho những gì đã qua.
Tôi muốn được 1 lần nữa được gối đầu lên tay anh, được anh ôm vào lòng, để tôi có thể có 1 giấc ngủ thật yên bình không mộng mị, không phải giật mình thức giấc mà nước mắt vẫn chưa khô.. Nhưng có lẽ anh sẽ không chấp nhận, anh sẽ nói rằng làm như vậy tôi sẽ không quên được anh, đúng nếu tôi cứ mãi dựa vào anh thì biết đến bao giờ tôi mới có thể đứng dậy phải không anh ???
Hãy tìm lấy hạnh phúc cho riêng anh, tôi sẽ không giận anh đâu, tôi thật lòng thật dạ mong anh tìm thấy hạnh phúc, tôi không thể đem lại hạnh phúc cho anh, tôi trả anh về với cuộc sống của anh, tôi đã từng hơn 1 lần ước mơ, hơn 1 lần hy vọng tôi và anh sẽ là 1 gia đình, 1 gia đình hạnh phúc như đó chỉ là giấc mơ của riêng tôi, tôi sẽ tự mình mỉm cười với giấc mơ do chính tôi tạo ra mà không có anh……Chúc anh hạnh phúc, bình yên,hãy luôn vui vẻ, và dù sao này có gặp lại tôi, xin đừng nhìn tôi, đừng mỉm cười với tôi, vì tôi sợ sau nụ cười đó tôi lại không thể từ bỏ anh mà muốn giữ anh cho riêng mình..xin anh hãy xem tôi là người xa lạ, như 1 cơn gió thoáng qua trong đời….cầu xin anh. !!!. Tôi luôn cầu chúc anh bình yên.

Truyen hay trên website: doctruyen24h.mobi