Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Truyện ngắn: Đêm nay để anh ngủ với em nhé

Truyện ngắn hay: Đêm nay để anh ngủ với em nhé! Câu truyện tình yêu lãng mạng, da diết, nhưng cuối cùng mọi thứ cũng theo  gió bay đi, bay xa cuộc đời anh.

Một màu đen bao trùm quanh căn phòng nhỏ. Gió tạt từng cơn mạnh cắt da cắt thịt, thổi lùa vào khung của sổ, hất tung tấm rèm cửa màu trắng muốt bay trong gió. Nhẹ nhàng đu đưa tấm rèm nhảy múa theo điệu hát cổ dân ca.
Vọng lại trong veo tiếng mưa tí tách, bỗng chốc gió thổi mạnh đưa những hạt mưa vào phòng.
Lạnh. Ướt. Mưa và nước mắt.
Cô rất sợ cái cảm giác này, cái cảm giác cô đơn.
- Anh đến đây đi, em rất sợ.
- Em sao thế, đợi anh chút, anh đến ngay – Một giọng nói vội vã vang lên qua điện thoại.
Lại ngồi bó gối trên chiếc giường cũng một màu trắng tinh khiết thanh tao. Hạ Ân, cô ngồi chọn một góc giường.
Gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi. Lộp bộp… lộp bộp …
Mưa rơi như len vào từng ngóc ngách con tim Hạ Ân. Khóe mắt cay hơn, lệ rơi nhiều hơn. Lã chã, lã chã.
Đêm sao yên ắng, tiếng mưa rơi lấn át đi tiếng khóc nức nở, tiếng gió lùa cuốn đi những sợ hãi trên đôi mắt Hạ Ân, nhưng không thể làm mờ đi những đau thương, những nỗi nhớ trong trái tim cô
Phòng sáng điện. Một người đàn ông cao to, vóc hình khỏe mạnh hớt hải chạy lại bên cô gái Hạ Ân yêu dấu của mình. Tình yêu của anh ở nơi đây. Tình yêu ấy là cô. Trái tim anh ở đây, đó là Hạ Ân, người anh yêu hơn bất cứ thứ gì, bất cứ ai trên cõi đời này.
Lâm Vũ khẽ lùa vào từng làn tóc cô. Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mượt mà ấy, nơi những hương thơm dịu nhẹ vương lại bên cô, bên anh. Bên hai trái tim gắn lại một tâm hồn.
- Đêm nay anh ngủ với em nhé!
Hạ Ân nhẹ nhàng ôm lấy anh, nói trong tiếng nghèn nghẹn của những sợ hãi, của những tiếng nấc vội, của những chế ngự bởi dòng nước mắt giờ đã thấm đẫm vai áo Lâm Vũ.
- Anh sẽ ở đây. Anh sẽ ngủ cùng em. Đừng sợ, đừng sợ.- Lâm Vũ dỗ dành tình yêu của mình. Bởi anh yêu Hạ Ân nhiều lắm, trong chính thâm tâm anh cũng biết rằng, một ngày nào đó anh sẽ chẳng được gần người con gái anh yêu như thế này một lần nào nữa. Sẽ mãi xa, sẽ rất lâu và có thể sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội, còn có thể.
Chẳng có những sợ hãi trong Hạ Ân nữa, giường như tất cả không còn tồn tại. Cô không còn sợ thần chết mỗi khi được ở gần Lâm Vũ. Nhưng một ngày nào đó, cô cũng sẽ phải rời xa anh để về bên thần chết. Định mệnh sẽ đưa cô rời xa người cô yêu thương nhất, xa anh, xa tình yêu cô khao khát, xa trần thế để đến một nơi xa vời lắm, nơi ấy, một ngày nào đó cô sẽ gặp lại anh.
dem nay anh ngu voi em nhe
- Khi một ngày nào đó em xa, thì đêm cuối cùng anh có ngủ cùng em không?
Không gian như cuốn theo chiều gió tới một miền bão táp. Như những dự cảm chẳng lành, một ngày nào đó, ngày ấy rồi cũng sẽ tới. Tất cả chỉ còn lại ở thời gian. Anh sẽ mất cô. Mất đi tình yêu ấy, vĩnh viễn khi thần chết tới đưa bước chân cô từng bước từng bước rời xa ngay trước mắt anh.
Đêm cuối? Đâu sẽ là đêm cuối của hai người.
Cô trong trái tim anh lớn lắm. Bởi hình ảnh cô trong anh luôn có một chỗ đứng rất vững chăc.
Đêm cuối. Anh sẽ là người dìu bước cô về bên thần chết. Anh sẽ bao bọc cô tới giây phút cuối cùng, bao bọc bằng trọn vẹn tình yêu trong anh, một tình yêu sâu nặng không bao giờ thay đổi, không bao giờ vơi cạn, anh sẽ yêu cô bằng tình yêu bất tử của mình.
Và cái ngày ấy đến rất mau…
Cái ngày cuối cùng ấy tới rồi ư?
Lâm Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau trên chiếc giường trắng ấy. Nhưng nơi đó chẳng còn ấm áp nữa, bỗng chốc nó trở nên lạnh lẽo vô cùng. Hạ Ân vật lộn trong cơn đau bởi căn bệnh ung thư của mình. Đau lắm. Đau nơi trái tim cô nữa. Đau bởi từng phút thần chết càng giang rộng vòng tay chào đón cô, đau khi cô phải từng bước rời xa yêu thương của mình.
- Đêm nay anh ngủ với em nhé!
Hơi ấm phả vào tai, lời nói như gượng dậy toàn sức, dồn sức cất thành tiếng đau thương.
Lâm Vũ khẽ nói với Hạ Ân. Nước mắt anh rơi. Rất nhiều khi chứng kiến cảnh đau vật vã của người mình yêu mà không làm được gì cho cô ấy, đau khi từng lúc từng lúc thấy tình yêu, thấy người con gái anh yêu dần rời xa mình. Đau tới thắt lòng.
Không phải là đêm đầu tiên họ ngủ với nhau, nhưng cũng sẽ không bao giờ là đêm cuối cùng anh ngủ cùng cô.
Ngày cô ra đi, tiếng yêu xé lòng nơi ấy òa khóc.
Nơi ấy, trước nấm mồ chôn cất người con gái quan trọng của đời anh, một bó hoa thạch thảo, một con người, một tình yêu.
- Đêm nay để anh ngủ với em nhé!
Anh đến bên cô, đến bên nấm mồ chôn cất cô gái tên Hạ Ân và nói trong tiếng khóc đau thương và mong nhớ.
Một người con trai ôm nấm mồ say giấc đau thương.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Truyện ngắn hay: Bến xe nơi cuối con đường

Truyện ngắn hay: Bến xe nơi cuối con đường

Đôi khi yêu, ta hay hờ hững, hay tự ta không nhận ra rằng mình đã yêu. Để rồi một ngày nào đó khi chỉ còn mình ta ở bến xe nơi cuối con đường. Ta mới thấy lòng trống vắng...
 ********
“A, anh Chung!”
Hương lại xuất hiện khi Chung vừa mới ra tới bến xe. Nhưng lần này Chung thấy khó chịu thật sự. Có lẽ anh nên nói thẳng với Hương.
“Anh này, hôm nay em gặp…”
“Hương này!”. Chung ngắt lời Hương.
“Anh nghĩ anh nên nói thẳng với em… Chúng ta mới quen nhau không lâu, và anh không nghĩ là mình giống như những gì em nói với bạn anh. Chúng ta không… yêu đương, hay gì gì đó như em nghĩ đâu. Thậm chí anh và em còn chẳng phải bạn bè đúng nghĩa nữa, chỉ là quen biết thôi…”
“…”
“Anh chỉ muốn nói với em, lần sau đừng làm thế nữa. Em hiểu không?”
“Dạ nhưng…”
“Thôi anh về trước đây!”. Chung nói rồi chạy vội lên chiếc xe vừa mới đỗ. Không phải tuyến xe về nhà anh. Nhưng anh có thể bắt xe này, rồi đi một xe khác cũng được. Đi tuyến xe kia, có khi Hương sẽ lại đi cùng anh.
Chung nhìn qua cửa sổ, thấy Hương vẫn đang đứng lặng một chỗ, mặt cúi gằm. Chung quay mặt về phía trước, thấy hơi tội lỗi, nhưng nói thẳng như vậy sẽ tránh được những rắc rối về sau. Với anh, việc dây dưa với cô gái rắc rối này thế là đủ rồi. Yêu đương gì chứ!
Những ngày sau, anh chẳng còn gặp Hương nữa. Có lẽ, việc nói thẳng với Hương đã có tác dụng. Chung mừng thầm. Vậy là từ nay anh sẽ chẳng còn phải gặp cô gái phiền phức nói nhiều ấy nữa.
Nhưng những lần về nhà mà anh nghĩ sẽ chỉ như quay về thói quen cũ lại bỗng tẻ nhạt một cách đáng sợ. Có Hương bên cạnh nói liên tục, tuy anh chẳng để tâm hay nghe hết những lời nói ấy, nhưng ít ra anh còn cảm thấy cuộc sống đỡ buồn chán. Mới vậy mà đã hai tháng đi cùng Hương.
***
Đã sắp đến giáng sinh.
Mấy ngày nay trở lại với cuộc sống trước kia, Chung thấy mệt mỏi một cách khác thường. Hôm nào anh cũng ngủ gật trên xe đến tận bến cuối – bến của nhà anh. Có lẽ đó là một trong những tác động của “bệnh không Hương” chăng? Chung bỗng thấy trước kia, ngày nào về nhà anh cũng mệt mỏi, vậy mà mấy hôm đi cùng Hương. Có lẽ do cô nói nhiều quá làm anh chẳng thấy buồn ngủ gì cả.
Hôm nay Chung thức dậy sau một giấc ngủ dài trên xe buýt. Tuy nói là giấc ngủ dài nhưng chỉ là lơ mơ thôi. Anh vẫn biết khi nào là tới bến. Chung vươn vai, ngáp ngắn ngáp dài rồi lặng lẽ xuống xe.
Về tới nhà, vừa quăng cặp xuống giường, Chung đã thấy điều khác lạ. Có thứ gì đó được nhét ở ngăn bên cạnh balo, chỗ vẫn thường để ô.
Đó là một gói nhỏ màu đỏ.
“Không biết ai đã nhét nó vào đó nhỉ?”. Chung nhủ thầm, khi bắt đầu mở cái gói.
Bên trong có một cái móc chìa khóa có hình mặt cười, và một tấm thiệp nhỏ.
Chung nhẹ nhàng mở tấm thiệp, những dòng chữ nắn nót này chắc chắn là của con gái.
“Xin lỗi vì đã làm phiền anh. Xin hãy coi đây là món quà tạ lỗi của em.”
Tấm thiệp không có chữ ký. Nhưng Chung biết nó của ai.
Anh khẽ thở dài. Cái mặt cười vẫn ngoác miệng một cách trơ trẽn trên tay anh.
Chẳng biết lúc đó Chung nghĩ gì, nhưng anh cũng móc cái mặt cười đó vào cặp.
***
Nhiều ngày sau đó Chung cũng không nhìn thấy Hương nữa. Cứ như Hương biến mất một cách bí ẩn vậy. Bỗng nhiên Chung thấy hơi hụt hẫng. Hình như anh còn chẳng biết Hương học lớp nào, hay những điều gì khác về Hương. Tất cả những lần trò chuyện đều là Hương nói, và hầu hết là về những chuyện chả liên quan, hoặc là về Chung. Hoặc có khi nào Hương cũng nói về mình, nhưng có lẽ lúc đó Chung cũng chẳng để tâm nghe.
Chung đang bước chậm rãi, chìm đắm trong suy tư, thì bỗng có vật gì đó đập vào đầu, anh ngã chúi về phía trước và ngất đi…
Chung mở mắt. Đầu vẫn còn choáng váng. Nhưng mọi thứ đã đang hiện rõ dần. Có một gương mặt đang nhìn chằm chằm anh.
Đó là Bảo.
“Mày tỉnh rồi à?”
“Ơ,… tao đang ở đâu đây?”
“Mày làm mẹ mày với tao sợ vãi cả mật. Ngất đi lâu quá cơ.”
“…Sao tao lại ngất thế?”
“Tao cũng chả hiểu mày đi đứng kiểu gì, đi qua chỗ đang xây nhà, lúc ấy bỗng nhiên có thanh gỗ bị lật, mấy người ở đấy kêu rồi mà mày cứ ngơ ngơ, thế là nó đập vào đầu mày xong rồi mày nằm đây chứ sao.”
“Vậy,… vậy à?”
“Chỉ bị nhẹ thôi, không sao cả, mẹ mày đi gặp bác sĩ rồi, chắc tẹo nữa là mày về được.”
“Ừm…”. Chung nhắm mắt lại, đầu anh vẫn còn hơi đau nhức. Cũng may là bác sĩ nói không sao.
“…Cũng may là lúc đấy Hương nhìn thấy mày, nó gọi cấp cứu xong gọi cho tao, nên tao gọi cho mẹ mày luôn.”
“Hương,… Hương á? Thế em ý đâu?”. Chung nghe thế liền cố gượng ngồi dậy.
Bảo nhìn ra cửa, rồi đáp:
“Chắc là về rồi, lúc nãy thấy mày tỉnh, cô ấy liền đi ra ngoài luôn.”
“Ừ,… thôi.”. Chung lại nằm phịch xuống, vẻ mặt thất vọng thấy rõ. Anh mong đợi điều gì? Có lẽ là nhìn thấy Hương chăng?
Bảo liếc nhìn Chung ái ngại, rồi nói:
“Mà thôi, mày đã định đi cùng ai hôm prom trước tết chưa?”
“Ơ,… chưa.”
“Tao có rồi đấy. Ha ha. Chuyến này cho mày hít khói.”
“Vậy à?… Ừ!”
“Biết là ai không?”
“Ai?”. Chung uể oải đáp lại. Anh thật sự chẳng quan tâm đến cái prom đấy lúc này.
“Hương đấy. Ha ha. Giờ tao với Hương là một cặp rồi. Thế nên cô ấy mới biết số tao mà gọi chứ.”
Chung vừa mới nằm xuống lại vội ngẩng dậy, nhưng cái đầu đau nhức đã kéo Chung trở lại.
“Cái… Ờ, thôi chúc mừng mày.”
“Cũng nhờ mày cả. Không có mày sao tao quen cô ấy. Đúng không?”
“…Ừm, thế,… hôm nào nhớ khao tao đấy”. Chung nói, nhưng trong giọng nói lại không có tý vui mừng nào như đáng nhẽ phải có.
Dường như Bảo cũng nhận ra hiệu quả của cái tin đặc biệt này không cao, nên đã đứng dậy đi về, bỏ lại Chung nằm đó suy tư.
Bảo với Hương là một cặp ư? Cũng phải, hai người họ tính nết giống nhau, cũng nhí nhảnh, nói nhiều, hợp nhau quá còn gì. Thế nhưng anh vẫn thấy có gì đó chùng xuống trong lòng. Lẽ ra anh nên vui mới phải. Thằng bạn thân nhất của anh giờ đã có người yêu.
Nhưng,… nhưng đó lại là Hương.
Mà anh với Hương có liên quan gì đâu, có phải là người yêu như Hương nói đâu?
Anh cứ ngỡ Hương thích mình. Chứ nếu không sao Hương lại nhận là người yêu của anh trước mặt Bảo? Vài ngày không gặp, vậy mà… Tình yêu của họ đến thật chóng vánh.
Tại sao anh lại thấy khó chịu khi nghe tin ấy? Hay là anh đã thích Hương?
Không,… không đời nào. Anh không thể thích con bé lắm điều rắc rối ấy được. Ngày nào cũng nghe nó nói thế có mà điên…
***
Chẳng mấy chốc đã tới prom thường niên của khoa. Mấy ngày nay Chung chẳng để ý. Mãi đến gần ngày tổ chức mới đi đăng ký một chân tiếp tân.
Không phải là Chung không mời được ai đi cùng, hay muốn làm chân tiếp khách, nhưng anh bỗng thấy chán nản, không hứng thú. Chi bằng cứ đứng ngoài cửa đón khách, còn để mặc những người khác chơi bời bên trong.
Bảo thì lại trái ngược. Mấy ngày nay cu cậu phởn thấy rõ, lúc nào cũng hớn hớn, làm Chung nhìn mà phát ghét. Đó là cái cớ để mấy ngày nay Chung hay cau có gắt gỏng với Bảo. Tất cả chỉ vì “mặt mày hớn quá”. Lý do còn lại, không hiểu là Chung không nghĩ tới hay cố tình lơ đi, là Bảo sẽ đi cùng với Hương.
Đêm ấy. Chung mặc vest đứng ở sảnh cùng một hàng ngũ FA của BTC. Những sinh viên trong khoa ai cũng ăn mặc lộng lẫy, đi thành từng đôi hay túm tụm với nhau cùng vào. Khuôn mặt nào cũng vui tươi háo hức. Chỉ có Chung là ủ dột.
Bảo đã đến. Chung nhìn mà suýt phì cười. Tên béo này hôm nay mặc vest trông bảnh chọe đến mức phải làm người ta sốc. Bảo đã béo, còn làm bộ khệnh khạng bước tới. Chung đang định trêu chọc mấy câu thì bỗng đứng lặng. Đằng sau Bảo là Hương.
Hương hôm nay trông thật lộng lẫy trong bộ váy trắng, kín đáo và rất sang trọng. Nhưng có một cái gì đó khác khác mà Chung vừa nhìn bỗng chợt nhận ra.
Hương trông bẽn lẽn, e ngại nhưng duyên dáng đi sau Bảo. Đã lâu không gặp nên Chung thấy khác, hay là Hương hôm nay khác với những ngày thường – nói nhiều và rắc rối?
“Chào mày. Hê hê, tao vào nhé!”. Bảo nói lớn khi đi ngang qua Chung. Còn Chung thì vẫn đực mặt nhìn chăm chăm vào Hương. Cô nàng lúc này đang mân mê hai bàn tay, mặt cúi gằm.
Có lẽ Bảo thấy được cảnh tượng ấy, nên quay lại nắm lấy tay Hương kéo đi.
“Đi thôi em!”
Hai người họ đi khuất vào trong rồi, Chung vẫn còn đứng ngẩn ngơ. Từ lúc quen Hương, Chung chưa từng thấy Hương im lặng như thế lúc nào. Bao giờ trước mặt anh, cô cũng nói lia lịa.
À, trừ hôm đầu tiên. Hôm ấy là hôm duy nhất Hương nói ít.
Còn một điều nữa… Hương hôm nay thật đẹp. Những ngày trước lúc nào Hương cũng nói lia lịa, nên Chung cũng chẳng để tâm nhìn Hương làm gì. Lúc nào Hương cũng đứng bên cạnh rồi còn gì.
Chung thẫn thờ rời hàng, kiếm một hành lang vắng gần đó ngồi. Chưa uống một giọt rượu bia nào mà đầu óc Chung đã quay mòng mòng. Chẳng hiểu tại sao.
Có vẻ như, Bảo và Hương là một cặp thật.
Chung bỗng mỉm cười vu vơ. Cái tên lắm mồm béo ị ấy giờ cũng có người yêu, còn có trước cả anh. Làm sao mà hắn có thể cưa được Hương nhanh thế. Hay người bắt đầu trước là Hương? Anh quả thật không hiểu. Mấy ngày trước, anh còn ngỡ Hương thích mình nên lảng tránh, còn khó chịu vì Hương tự nhận là người yêu anh. Vậy mà giờ đây nhìn Hương với Bảo, bỗng dưng anh lại thấy ghen tị.
Chung đã từng lảng tránh Hương. Vì Hương nói nhiều quá, hay Hương phiền phức quá, hay Hương ngày nào đi về cũng lẽo đẽo theo anh đến tận lúc xuống xe? Hay vì anh sợ một cô gái như vậy thích anh, một tình yêu chóng vánh quá, một tình yêu lộ liễu quá, trơ trẽn quá, chưa gì đã nhận là người yêu?
Mới có hai tháng. Nhưng anh không thể phủ nhận là cũng đã có lúc anh cảm thấy vui vẻ, cảm thấy… thích Hương. Dù những cảm xúc ấy chỉ thoáng qua, đó có lẽ chỉ là những rung động, chứ chưa phải là tình yêu.
Chung ôm đầu. Bỗng dưng chỗ bị đập hôm trước lại hơi đau đau.
Từ hôm đó anh cũng chưa gặp Hương để cảm ơn. Mà dù có gặp, anh cũng chẳng biết nói thế nào. Có khi nào những lời nói hôm trước anh nói với Hương quá thô lỗ không?
Bỗng có một người ngồi xuống bên cạnh Chung. Chung nhận ra cái tấm thân béo ịch đó là của Bảo.
“Mày ra đây làm gì đấy?”. Bảo lên tiếng.
“Ờ… tao hơi váng đầu.”
“Có vậy thôi à?”. Bảo quay sang nhìn Chung. Có khi chiêu ôm đầu lúc nãy lại làm lý do của Chung trở nên thực tế.
“Mày,… với Hương… có gì không?”. Bảo ngập ngừng.
“Không!”. Giọng Chung bỗng trở nên dứt khoát.
“Mày… không thích Hương à?”
“TAO KHÔNG THÍCH!”. Chung bỗng nói lớn làm Bảo giật mình.
“Thế tao với em ấy thích nhau mày không cảm thấy gì à? Hồi xưa thấy chúng mày thân nhau lắm mà?”
“KHÔNG, tao chẳng thấy gì cả. Là nó cứ lẽo đẽo theo tao đấy chứ. Chúng mày thích nhau thì có liên quan gì đến tao đâu.”
“Không liên quan thật không?”
“Không liên quan gì cả. Tao thấy nó phiền phức bỏ xừ, cứ đi theo tao nói nhiều ơi là nhiều. Nó yêu mày có khi tao còn phải cảm ơn mày ý!”
Bỗng có tiếng động ở góc hành lang, rồi có tiếng người chạy đi mất.
Chung đứng lên nhìn về phía ấy. Bảo cũng đứng hẳn dậy.
“Thôi chết rồi, nó theo tao ra đây.”. Bảo lầm bầm.
Chung lặng người đi, không nói gì. Anh đâu có ý nói những câu đó để cho Hương nghe được đâu.
“Mày,… đúng là hết thuốc rồi. Hương nó thích mày như vậy mà hôm trước mày lại nói thẳng vào mặt nó như thế à?”
Chung ngồi phịch xuống, liếc nhìn Bảo rồi nói:
“Mày với nó thích nhau con gì?”
“Haizz… Thằng ngốc này, tao với nó chỉ giả vờ thôi, hiểu chưa? Nó gặp tao, biết tao là bạn thân của mày thì nó mới kể là nó thích mày, nhưng mày không thích nó, lại còn nói nó này nọ nữa.”
“Thì nó chả tự nhận nó là người yêu tao còn gì?”
“Ầy, đấy là tao trêu mày thôi, nó đời nào dám nói thế. Mày ngu đến độ tin lời tao à?”
“Cái… Nhưng sao mày với nó lại phải giả vờ?”
“Thì… tao bảo là tao trêu mày chuyện người yêu kia, làm nó bị hiểu lầm, nên nó mới bắt tao phải đóng giả làm người yêu nó, để thử xem mày có thích nó không. Lấy công chuộc tội ý mà.”
“Ra là,… ra là tất cả từ mày mà ra à?”
“Thôi tao xin lỗi, mà mày cũng thích nó bỏ xừ còn làm bộ”. Bảo cười hề hề rồi vỗ vai Chung.
“Tao… tao thích nó bao giờ?”. Chung ấp úng.
“Thôi đi ông tướng, nhìn cái mặt mày là biết mày thích nó. Nó kể là nó thích mày từ lúc mới gặp cơ. Tình yêu sét đánh quá nhể. Ha ha. Nhưng mày cứ bơ nó. Nó còn đi điều tra cả lịch học của mày, rồi ngày nào cũng chờ mày về mới đi theo đấy. Nếu mà không phải hôm nào nó cũng đi theo mày, thì sao nó thấy mày bị cái thanh gỗ nó đập vào đầu được?”
“Nhưng tao…”
“Nhưng nhị gì. Mày có thích nó không, nói thật xem!”
“…Ừ, nhưng…”
“Thế đuổi theo nó đi thôi!”. Bảo vừa nói vừa hào hứng đứng dậy, nhưng Chung vẫn ngồi bần thần.
“Nhưng nó lỡ nghe được mấy câu lúc nãy rồi, giờ biết làm sao?”
Bảo nhìn thằng bạn thân, thở dài:
“Ui xời ơi, giở vài mánh tỉnh tò năn nỉ ỉ ôi sướt mướt vào. Thôi đi nào!”
Nói rồi Bảo kéo Chung đi về phía nhà để xe. Hương đã đi trước một lúc. Có lẽ giờ ra bến xe vẫn còn kịp.
Thế nhưng ở bến xe chẳng có ai. Có lẽ Hương đã lên xe về mất rồi.
“Thôi để tao đèo mày đuổi theo, rồi mày lên xe mà dỗ”. Bảo nói vội.
Chung liền leo lên sau xe Bảo. Rồi chiếc xe phóng vù đi.
Ngồi sau Bảo, Chung đăm chiêu suy nghĩ. Nếu có đuổi kịp và lên xe gặp Hương, thì anh sẽ nói với Hương thế nào? Rằng anh hoàn toàn không có ý như lúc nãy, rằng anh cũng thích Hương ư? Nói thế thì thô thiển quá. Làm sao để Hương quên đi những gì anh đã nói lúc nãy? Quên đi rằng anh đã bảo Hương là phiền phức, là lắm mồm?
Bảo tuy béo ục ịch nhưng mà tay lái thì lại lụa như tay đua, chẳng mấy chốc đã lách qua cả phố xá đông đúc. Nhưng đi qua bao nhiêu chiếc xe vẫn chẳng thể thấy bóng dáng Hương đâu. Cuối cùng lúc bắt kịp một chiếc xe buýt, Chung nhìn lên thì thấy Hương đang ngồi ở ghế cuối, đầu dựa vào cửa sổ.
“Vậy, chúc may mắn!”. Bảo nói lớn khi Chung bước lên xe ở điểm dừng kế tiếp. Cuộc rượt đuổi mất quá nhiều thời gian, đến khi Chung lên được xe thì đã chỉ còn vài bến là tới bến cuối. Hương đã lại bỏ mất bến nhà mình.
Chung đi thẳng xuống cuối xe, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Hương. Đúng như anh dự đoán, Hương đã lại ngủ quên. Bên dưới đôi mắt nhắm nghiền vẫn còn lưu lại những vệt nước lóng lánh.
ben xe noi cuoi con duong
Chung khẽ đặt tay lên vai Hương, định đánh thức cô dậy, nhưng nghĩ sao lại thôi. Bần thần một lúc, thay vào đó, anh nhẹ nhàng đẩy đầu cô dựa vào vai mình. Mùi tóc con gái bỗng chốc làm Chung cảm thấy xốn xang.
Nếu giờ Hương thức dậy, anh sẽ nói gì?
“Anh xin lỗi.”
Đó là câu đầu tiên, nhưng tiếp sau đó là gì, thì Chung không nghĩ ra.
“Anh xin lỗi vì đã nói với em những lời như vậy.”
Rồi sao nữa nhỉ?
“…Ừm, nhưng ý anh không phải như em nghĩ đâu. Anh thấy em phiền phức thật, em nói nhiều thật, nhưng điều đó làm cuộc sống của anh bớt tẻ nhạt đi rất nhiều. Anh phải cảm ơn Bảo, vì khi hai người yêu nhau thì anh mới nhận ra tình cảm của mình dành cho em như thế nào. Nói hai người yêu nhau không liên quan tới anh, bởi vì đó là sự lựa chọn của em. Anh đã nghĩ em thích anh, nhưng anh đã từ chối tình cảm đó, vì vậy em có quyền đi thích bất cứ người nào khác, kể cả là thằng bạn thân của anh…”
Chung chợt im lặng, chẳng biết phải nói gì nữa.
“Anh còn nói không thích em nữa!”
Bỗng có tiếng nói phát ra làm Chung giật nẩy mình. Hương bỗng ngồi thẳng dậy, lấy tay chùi nước mắt, rồi mỉm cười nhìn thẳng vào anh.
“Em…em… anh tưởng em ngủ rồi cơ mà?”
Hương đang hớn hở nhìn anh, bỗng nhiên ỉu xìu, bĩu môi nhìn Chung:
“Từ lúc anh chạm vào em là em đã dậy rồi. Chứ không ai biết được anh sẽ làm trò gì?”
“Từ đấy em giả vờ ngủ à?” Chung thốt lên, viễn cảnh Hương thức dậy nghe hết cuộc diễn tập của anh làm anh thấy ngượng chín cả mặt.
“Hì hì, còn câu anh không thích em thì sao?”. Hương bỗng nhiên đổi giọng. Chung bỗng nhìn thấy cô nhóc phiền phức nói nhiều trước đây xuất hiện trước mặt mình. Chỉ khác là mặt mũi vẫn còn lấm lem nước mắt.
“Ờ,… câu đó thì…”. Anh ấp úng.
“Thì sao?”
“Em có muốn đi với anh tới cuối đường không?” Chung tảng lờ, bỗng dưng nhìn ra ngoài.
Mặt Hương bỗng nhiên đỏ ửng. Dù ánh đèn trên xe lúc tối lúc sáng nhưng Chung vẫn có thể nhận ra điều này.
“Em… muốn”. Hương bẽn lẽn nói.
Nghe câu nói này, bỗng nhiên Chung phát hiện ra mình vừa bị hớ, anh lắp bắp sửa lại.
“Ý anh,… ý anh lúc nãy là đi tới bến cuối ý. Nếu không thì em xuống ở đây, đi về nhà đỡ mất thêm thời gian”.
Hương bỗng trở nên tiu nghỉu, vừa nãy cô cứ tưởng Chung tỏ tình.
“Em sẽ xuống bến cuối,… và anh nhớ đứng chờ cùng em đấy. Ở đó… vắng vẻ lắm”
“Nhưng mà muộn rồi đấy…”. Chung nói, giọng lo lắng.
“Đã là yêu thì em sẽ đi với anh tới điểm cuối cùng, cho dù phải quay trở lại có xa đi nữa…”. Hương vênh mặt lên, nhưng ngay sau đó lại quay ngoắt ra ngoài cửa sổ.
Chung quay sang nhìn Hương, khẽ mỉm cười. “Sẽ đi tới cùng dù quay trở lại có xa à?”. Cô bé này. Biết rằng tiếp tục thì có thể sẽ tệ hơn, vậy mà vẫn dùng tới chiêu cuối với Bảo. Đúng là… Hương đã đi tới cuối đường rồi. Nhưng bến cuối con đường đó lại có anh…
Chung tựa lưng vào ghế, thở phào. Vậy là anh đã bình thường hóa quan hệ với Hương. À không, làm sao bình thường được khi mà một phía là cô gái không bình thường. Anh đã nhận ra điều này từ lúc mới tìm hiểu Hương.
Điều khác thường của Hương so với các cô gái khác mà lúc đó anh nhận thấy, đó chính là: hình như Hương thích anh.
Chuyện đó thật là lạ!

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Nỗi đau em là vết thương khó lành

Anh à, ta xa nhau rồi có phải không? Có phải thời gian đã trôi qua rất chậm, có phải quá khứ – nỗi đau em… mãi là những vết thương khó lành.
Mới đây thôi, ta đã trở thành hai kẻ xa lạ. Có phải sự vô tâm của anh đã giúp em xóa đi nhanh chóng, niềm tin hy vọng vào cuộc sống có người đàn ông bên cạnh lúc này? Có phải khi xa anh, em mới thấy được ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ “gia đình”, mới hiểu thực ra chưa bao giờ em có được niềm vui của một ngày làm vợ trọn vẹn, mới thực sự hiểu rằng, một ngày nên nghĩa huống chi..
Anh hỏi em có sai không? Có chứ, em cũng bình thường như bao phụ nữ khác.
Anh nói em có xin lỗi không? Có chứ, nếu như em có thể biết rõ từ đâu…
Nhưng mà khi anh quay lưng, anh ra đi trả về em quá khứ của tuổi dại khờ, nông nổi mà lẽ ra chính anh là người yêu cầu em rũ bỏ..
Nhưng…
Thật lòng, những ý nghĩ dại khờ, những hành động mù quáng vì em sợ xa anh, cứ sợ mất anh… nếu anh im lặng, anh nhiệt tình, anh chăm sóc.. em sẽ yêu anh biết mấy. Nhưng anh à, những hành động và lời nói sau cùng của anh… để cuối cùng em ra đi không nuối tiếc. Em không còn yêu anh nữa… đêm Dà Lạt, em hy vọng anh sẽ về. 3 giờ sáng em không dám ngủ vì đường xa, vì tài xế lạ, vì xóc… nước mắt em cứ rơi… Em thăm lại tất cả kỉ niệm xưa, những nơi mình từng đến và nhớ anh vô cùng…
noi-dau-em-la-vet-thuong-kho-lanh
Nhưng hôm nay, em đã tỉnh mộng, em đã quên tất cả… anh không còn trong tim em nữa, không như thù, không như bạn, không như quen… để em không còn thấy anh, không lặp lại ở bất kỳ người đàn ông nào khác, không còn lặp lại trên con đường…
Em có phải là vợ tốt không? Anh biết mà!
Em có phải là con dâu thảo không? Mẹ sẽ hiểu hơn ai hết.
Nhưng em đơn độc, nhưng em lặng lẽ, không người thân, bạn bè, không có thời gian riêng cho mình… Em lệ thuộc cảm xúc vào anh, anh vui, em vui, anh buồn, em chịu đựng và rồi cáu gắt những lý do vu vơ mà bình thường có lẽ anh sẽ tự hỏi: “Đã bao lâu rồi, không còn thấy em than vãn? Đã bao lâu rồi khi em điện thoại cho anh chỉ để nói có lẽ… do con đùa giỡn. Có bao nhiêu lần em nhắn tin, anh điện thoại gấp…” để rồi rơi vào quên lãng… Em nhớ ra hình như em chưa cần anh và hình như em cũng không cần tồn tại… Đã bao lâu rồi anh còn ngẫm lại em khóc bởi tại sao? Và đã bao lâu rồi ta thôi gọi tên nhau nữa?
Nhưng… em mệt mỏi, em đuối lòng, nhìn em khóc… anh có đau không? Khi thấy em chơ vơ còn lại một mình giữa dòng đời, lạc lõng… run rẩy… Chắc hẳn rằng em mong mỏi những ngày xưa? Không anh à… em buông tay chỉ bởi những thứ em cần, không chỉ cho riêng em mà em còn dành nhiều hơn cho con, cho những người bên cạnh.
Mặc dù, niềm tin của em đã mất, mặc dù, em đang tuyệt vọng… không níu kéo, không chỗ dừng chân… Em có thể hành khất trong chính cuộc đời mình, gỡ đi vài cái chuẩn mực làm em kiêu hãnh… Em đã giữ con tim mình thật chặt, nhưng em không thể nhìn con khóc khi đói lòng? Em có thể mang trái tim mình đổi lấy những bữa ăn ngon, cuộc chơi hay đặt vận mệnh tương lại vào tay người khác nhưng em không đánh đổi tình yêu anh trao gửi, dù chỉ là rất nhỏ, qua những thước phim quay chậm của cuộc đời, những tác phẩm, lời thơ, câu chữ… mặc dù niềm tin vào anh, vào người đối diện

Nỗi đau em là vết thương khó lành tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Ngoại lệ duy nhất của tình yêu

Mỗi người trong chúng ta khi yêu nên tìm cho mình những ngoại lệ, để hiểu rằng mình yêu người đó thiết tha, yêu nhiều hơn những gì mình định nói…
Cô bạn thân của tôi mới trở về sau một đợt “công tác”. Tối qua, khi ngồi uống cà phê sữa ở đầu hẻm, tôi hỏi “Bao giờ lại đi nữa?”. Bạn hồn nhiên trả lời “Không đi nữa. Mới kiếm được việc ở thủ đô”. Mẩu hội thoại trên có lẽ rất bình thường với bạn nhưng lại khá bất ngờ với tôi. Bởi lẽ, cô bạn tôi là người theo chủ nghĩa xê dịch, nghĩa là không thích “trú ngụ” ở đâu quá ba tháng.
Cũng đã một năm kể từ lúc tốt nghiệp đại học, bạn phiêu du nay đây mai đó, kiếm việc để làm trên đường đi chứ chẳng mấy khi ngồi một chỗ. Hội chúng tôi gọi bạn là con chim sẻ nhỏ bay đến khắp mọi miền, chẳng ai có thể giữ chân bạn.
ngoai-le-duy-nhat-cua-tinh-yeu
Bây giờ, bạn nói bạn “định cư” ở thủ đô, tạm thời không đi nữa. Cả nhóm ai cũng bất ngờ. Hỏi ra thì bạn bảo, bạn yêu một người, người đó ở đây, bay đến đâu tâm bạn cũng không yên được, nhớ người ta nhiều quá nên về. Một trong số những người bạn còn lại của tôi nói, từ bỏ giấc mơ vòng quanh thế giới trước 25 tuổi chỉ vì một người, đáng không? Bạn nhoẻn miệng cười, cũng còn tùy mày ạ, nếu người đó là ngoại lệ duy nhất mày đang kiếm tìm, thì tao tin là, đáng!
Đúng vậy, trong cuộc đời này, ai cũng đã, đang hoặc sẽ có cho mình những “ngoại lệ”. Ngoại lệ của thương yêu…
Đó là người mà vì họ, bạn sẵn sàng phá bỏ những nguyên tắc của bản thân.
Đó là người thương yêu bạn nhiều đến mức bạn tin rằng mình cần làm mọi thứ để đáp đền tình yêu đó.
Đó là người dẫu đi đến cùng trời cuối đất bạn cũng muốn tìm về.
Đó là người xa xôi cách trở cỡ nào, bạn vẫn thấy tim thật gần, nhớ thì về, thương thì tìm. Vậy thôi.
ngoai-le-duy-nhat-cua-tinh-yeu1
Rất nhiều người nói từ bỏ giấc mơ của mình để giữ tình yêu là điều không nên. Tôi nghĩ, bạn không giữ tình yêu, bạn càng không từ bỏ giấc mơ của mình. Chỉ là bạn hiểu, ở thời điểm này điều gì là quan trọng hơn.
Người ta không thể mang tình cảm để đong đếm với những cung đường, những bức ảnh bạn nhận được hay trải nghiệm bạn có. Nhưng người ta hẳn sẽ có thể cảm nhận được, bạn vui hơn khi ở bên người ấy, thay vì lang thang trên những chặng đường. Thành ra không phải lí trí, mà là trái tim chọn. Và bởi đó là trái tim, dẫu có sai lầm, ta vẫn sẽ thương yêu gọi đó là ngoại lệ.
Mỗi người trong chúng ta khi yêu hãy nên tìm cho mình những ngoại lệ. Ngoại lệ để hiểu rằng mình yêu người đó thiết tha, yêu nhiều hơn những gì mình định nói và những gì mình có thể thể hiện.
Tôi nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt bạn, nhìn cái nắm tay dịu dàng khi người ấy đón bạn sau buổi cà phê, cảm thấy mừng cho bạn. Vì đã tìm thấy ngoại lệ của riêng mình.

Ngoại lệ duy nhất của tình yêu tại chuyên mục Home trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Con xin lỗi

Tôi quen em ở một quán bar phố Tạ Hiện, em đẹp, một vẻ đẹp bình dị, không chút cầu kì, trang sức, một đôi mắt buồn…tôi có cảm tình với em mà thực ra em quyến rũ tôi trước thì đúng hơn, nhưng không sao, tôi vẫn thích.
***
Chúng tôi yêu nhau đơn giản chỉ trong một vài tin nhắn tán tỉnh, em dễ dãi, chỉ vài ngày là có thể lên giường ái ân với tôi, em chẳng còn gì, tôi nhìn em bằng ánh mắt đầy khinh miệt nhưng không sao tôi vẫn muốn bám trụ lại Hà Nội nên tôi cần lấy được một người vợ như em. Lúc đầu là như thế, tôi tham lam và hồ đồ đến mức chỉ hỏi em về gia đình, công việc, chỗ ở của em là muốn có tất cả ngay..tôi không dò xét xem đó là nói thật hay nói dối, em đồng ý lời cầu hôn của tôi trong ngày tháng ngắn ngủi của tình yêu, nhà em có 2 chị em gái, tôi càng muốn làm nhanh chuyện đó, tôi đã chán ngấy cái cảnh đi ở trọ, sống một cuộc đời cơ cực. ừ thì cũng không phải em cho tôi một nghề nghiệp gì ổn định nhưng cái tôi có được là một căn hộ ở đất Hà thành, tôi sẽ hãnh diện mà về quê khoe với họ hàng tôi lấy vợ Hà Nội sau bao năm bôn ba.
Đến ngày tôi muốn về thăm bố mẹ em và đưa em về ra mắt gia đình tôi, tôi mới hiểu tại sao em dễ dãi với tôi như thế! Em đã có chồng và một con trai. Hai người li hôn được 2 tháng kể từ ngày em quen tôi. Tôi chết lặng trong sự nhục nhã, tôi đã bị lừa, mà cũng không phải, tôi thấy những thằng đàn ông tham vọng và hồ đồ như tôi đáng bị như thế! Tôi bước ra khỏi cuộc tình trong thời gian ngắn, đó là quãng thời gian tôi nằm dài và nghĩ suy về số phận, chỉ là một tuần, tôi quyết định quay lại gặp em. Tôi đã quá nghèo, giờ lấy ai là gái chưa chồng mà được như em cũng khó, về quê thì không đành, ở lại Hà Nội mà xây dựng cơ đồ thì bao giờ cho đến! tôi chậc lưỡi…kệ..có lẽ là số phận, điều quan trọng giờ là tôi làm hài lòng ba mẹ tôi.
Cũng may sao, thằng bé có vài nét giống tôi, mắt híp, cái đầu tiên người ta nhìn vào không hề nghi ngờ gì về mối quan hệ bố con. Tôi đưa em về ra mắt bố mẹ và cậu con trai mà tôi coi là của mình! Trong một thái độ xin bố mẹ tha lỗi vì chót có con với em nhưng vì công việc qua bận không thể cưới được nên giấu bố mẹ vì sợ bố mẹ buồn. Cũng không nghi ngờ gì, bố mẹ tôi cũng là những con người nhân đạo, tôi nói đó là con tôi, thằng bé 1 tuổi ấy, bố mẹ tôi tin và tổ chức một đám cưới linh đình.
Một năm sau, em sinh cho tôi một nàng công chúa xinh xắn, đáng yêu, em có nhà riêng nên tôi đón mẹ về chăm sóc con dâu, rồi bố tôi cũng thường xuyên tới Hà Nội. Tôi chỉ là một anh đầu bếp cho nhà hàng nhỏ ở phố Tạ Hiện, vợ tôi là kế toán của một doanh nghiệp tư nhân, cuộc sống cũng ổn vì tôi đã thoát cái cảnh thuê nhà, chui rúc như mấy con chuột. Trong lòng tôi mong em sinh một bé trai nhưng không được, ai cũng nghĩ rằng tôi đã có đủ trai lẫn gái, tôi đâu dám tâm sự gì…
Bố tôi quý thằng bé , yêu chiều nó…khi nó 4 tuổi, bé gái của tôi cũng lên hai. Ông chiều cháu nhưng tôi vẫn nhận ra sự phân biệt giữa bé trai và bé gái. Ông chiều cậu quý tử ra mặt, còn ít khi ông ngó ngàng đến đứa con gái bé bỏng của tôi. Tôi đau đớn vô cùng, nhưng giờ tôi biết làm sao. Đã nhiều lần tôi yêu cầu em sinh thêm một bé trai cho tôi, nhưng cả gia đình tôi phản đối, họ sợ tôi không đủ kinh tế nuôi ba đứa trẻ.
Tôi già đi, mất ngủ nhiều. Biết bao đêm tôi suy nghĩ, ông nội nào cũng thích cháu trai, đó là người nối dõi tông đường, yêu chiều nó hết mực..nhưng đau đớn thay nó đâu phải con trai tôi, đứa con gái bé bỏng của tôi mới là cháu của ông bà. Tôi vẫn lặng câm, không dám nói ra sự thật bởi tôi đã dựng lên một câu chuyện quá kinh khủng khi muốn đạt được mục đích của mình. Giờ tôi ước ao, quay trở về ngày xưa, tôi sẽ cho mình hai sự lựa chọn: một là tôi vẫn yêu em nhưng không hề nói dối bố mẹ tôi, họ sẽ phản đối nhưng tôi vẫn cưới em và chấp nhận xa bố mẹ một thời gian, hai là tôi từ bỏ em, đến với một cô gái khác, cuộc sống sẽ rất vất vả nhưng tôi sẽ không bị khổ tâm như thế này. Nhưng ước làm gì nữa, thời gian đâu có quay trở lại để cho ta lựa chọn một quyết định đúng đắn trong cuộc đời…có lẽ tôi đã sai!
con-xin-loi
Ngày ông ra đi, đó vẫn là một bí mật đau đớn. Tài sản ông chẳng có nhiều nhưng di chúc ông để lại hoàn toàn cho cháu trai mà không phải cháu gái. Tôi khóc khi nhìn con mình, tôi đã hứa yêu thương nó như con đẻ mà giờ sao tôi hèn nhát thế! tôi ghét nó vô cùng, nó như một cái gai trong mắt tôi, mỗi khi nó ương bướng, tôi sẵn sàng đánh nó, tôi chưa gặp bố nó một lần nhưng tôi xúc phạm vợ tôi và thằng bé…nó quá trẻ con, đâu hiểu gì, nó cũng không thể biết sao bố mình lại ghét mình như thế!
Người ta thường đốt vàng mã cho những người ở thế giới bên kia, hàng năm tôi cũng gửi cho bố nhiều thứ…nhưng lần này tôi đã quyết định gửi ông một lá thư về sự thật nghiệt ngã ấy!
“P/s: bố sẽ rất đau đớn khi đọc xong bức thư này nhưng mong bố hãy tha thứ cho con một lần!”
Tôi thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều lần, tôi tin bố sẽ bỏ qua cho tôi, giá như tôi nói sớm điều này thì con gái tôi sẽ có trọn vẹn tình yêu thương của ông nội. Tôi đã hiểu ra một điều “Đáng sợ nhất không phải là sự thật đau đớn vì đau đớn nào rồi cũng đi qua, mà đáng sợ nhất là sự dối trá mà lại làm con người ta tưởng như đó là sự thật rồi sống theo cái sự thật ghê tởm ấy!”.

Con xin lỗi tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Thằng Cu Tí

Cu Tí là cái tên do bà ngoại đặt cho tôi hồi còn bé. Má kể hồi mới sinh tôi ra, tôi nhỏ xíu à nên ngoại kêu tôi bằng cu Tí luôn cho tới tận bây giờ, mặc dù trong khai sinh có tên họ hẳn hoi.
Trên chuyến xe buýt chiều, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của hai bà cháu đồng hành cùng tôi. Hai tiếng “cu Tí” luôn được người bà gọi đứa cháu trong suốt cuộc trò chuyện một cách âu yếm. Làm tôi chạnh lòng nhớ ngoại, nhớ lắm!
***
Nhà tôi chỉ cách nhà ngoại khoảng hơn trăm mét, cứ mỗi lần tôi đi học xa về chưa kịp sang chào ngoại, ngoại đã vội chạy qua, mừng lắm: “Thằng cu Tí mới về đó hả. Tổ cha mày đi cái quên tao luôn hà… về rồi sao chưa qua thăm tao…?”.
Tôi biết, ngoại thương tôi nhất trong mấy đứa cháu vì tôi gầy gò, ốm yếu. Lúc nào ngoại cũng có ý nghĩ làm sao để bù đắp tình thương cho tôi, một đứa trẻ bị người cha bỏ rơi từ khi còn trong bụng mẹ mà đi xây hạnh phúc mới.
Tôi lớn lên trong thiếu vắng tình cha, nhưng đổi lại tôi được má và ngoại yêu thương hết mực. Có gì ngon ngoại cũng giấu mấy anh chị dành phần cho tôi nhiều hơn, khi thì mấy trái ổi, trái xoài khi thì cái bách ít ngoại đi ăn giỗ đâu đó về… Lúc nghe tin tôi đỗ đại học ngoại mừng đến chảy nước mắt. Từ đó ngoại chắt món từng đồng và lo lắng từng ngày, hễ gần cuối tháng lại đem cái bọc tiền gói bên trong lớp vải dày ra đếm rồi mang qua đưa cho má, biểu phụ má lo cho thằng cu Tí. Biết ngoại cực khổ mới kiếm được chút tiền má không nhận thì ngoại lại giận…lúc nào ngoại cũng sợ tôi thiếu thốn mà quên mất mình cực khổ…
Tôi không thể hiểu hết tình thương ngoại dành cho tôi lớn đến nhường nào cho đến một ngày ngoại vật vã trong cơn đau bởi căn bệnh ung thư quái ác mà ngoại vẫn luôn miệng gọi “Cu Tí, cu Tí của ngoại đâu…lại đây với ngoại?”. Tôi cầm chặt tay ngoại mà lịm đi trong đau đớn…nhưng biết làm gì hơn ngoài việc khóc ngất.
thang-cu-ti
Ngoại ra đi trong sự tiếc nuối của cả gia đình, và riêng với tôi đó là một mất mát không có gì bù đắp được.
Giờ tôi bỗng thèm, thèm được ngoại gọi cái tên cu Tí một cách âu yếm, thèm được ăn trái xoài, trái ổi hay cái bách ít như ngày nào, thèm được ngoại ôm chặt tôi để thấy bình yên trong vòng tay ấm của ngoại…dẫu biết tất cả đã theo cơn gió lạ bay mất…
Hai mươi năm qua, tôi thật sự hạnh phúc khi có ngọại trong cuộc đời này. Dẫu đường đời không hề phẳng phiu để tôi nhẹ bước, nhưng tôi chưa bao giờ cho phép mình dừng lại. Vì đằng sau những sóng gió tôi đã ơn nặng biết bao yêu thương, những yêu thương diệu kỳ luôn cho tôi niềm tin, mạnh mẽ để vững bước trên đường đời.

Thằng Cu Tí tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Em chấp nhận buông tay

Yêu là chấp nhận buông tay khi người đó không còn muốn nắm lấy tay bạn nữa, yêu là chấp nhận buông tay khi người đó muốn nắm lấy một bàn tay khác
***
Tôi cứ ngỡ mình sẽ chẳng có thể viết về anh, viết về tình yêu của tôi, về những nỗi đau mà đã từ lâu tôi giấu ở trong lòng, tôi luôn tự lừa dối bản thân mình rồi sẽ hết yêu anh thôi, tôi sẽ yêu người khác nhưng tôi sai rồi anh à…..tôi vẫn còn rất yêu anh.
Tôi cố gắng trong mệt mõi, dõi mắt nhìn về nơi có anh, có một hình bóng thân quen, có 1 bóng hình mà tôi yêu thương nhất cuộc đời. Anh là gì, là ai, anh đã làm gì để 1 đứa con gái như tôi lại yêu anh nhiều đến như vậy, tôi chỉ biết yêu anh, không biết yêu bản thân mình, tôi tự làm khổ tôi thôi đúng không anh ? “Tại sao không phải là tôi? Tại sao không phải tôi?” Tôi muốn hét thật to, tôi muốn có câu trả lời, tôi muốn biết thật ra từ lúc bắt đầu cho đến giây phút này tôi đã làm gì sai…!!!!
Tôi và anh vẫn bên cạnh nhau mỗi ngày, mỗi ngày nhìn thấy anh khi thức dậy, dù tôi biết gần giây phút này đây, hạnh phúc này đây sắp kết thúc rồi, là kết thúc thật sự. Tôi không biết có người con gái nào chấp nhận yêu 1 người, yêu chân thành, tha thiết dù biết người con trai đó sẽ có 1 ngày bỏ rơi mình mãi mãi…
em-chap-nhan-buong-tay
“Anh sẽ không cưới em đâu, anh nói thật lòng đó” đúng anh đã rất thật lòng, câu nói từ anh tôi đã nghe rất nhiều lần nhưng sau mỗi lần anh nói tôi điều có cảm giác trái tim mình ngừng đập trong giây lát, cảm giác đau đến không thở được, anh ơi sao lại có thể nhẫn tâm với tôi như vậy, sao có thể đối xử với tôi như vậy, tôi ước anh là người giã dối nhất là ngay trong lúc này đây.
Là tôi tất cả là do tôi, là tôi cam tâm tình nguyện yêu anh, từ lúc chấp nhận tôi đã đánh cược cho cuộc đời mình rồi, và bây giờ cho dù có thất bại thì cũng phải chấp nhận…Sao không phải là tôi, tại sao người anh tìm kiếm, người anh yêu không phải là tôi, tại sao vậy anh….tại sao???.
Trái tim tôi đau lắm, tình yêu là gì? Hạnh phúc là gì hả anh, sao nó không mỉm cười với tôi….sao lại quay lưng với tôi..
Nói làm sao hết được cảm giác của tôi, có cái gì đó đè nặng trái tim, cổ ngẹn đắng, mắt cay cay sau mỗi lần tôi buồn, tôi bế tắc tôi viết về anh tôi đều khóc, tôi không biết tại sao mình có thể khóc nhiều như vậy, tại sao khi buồn lại phải khóc,,,tại sao khi khóc xong tâm trạng của tôi lại tệ hơn như thế hả anh ???
Tôi vẫn yêu anh, dù tôi đã từng cố gắng đừng yêu anh, dù tôi đã cố gắng để dừng lại, sao những người con gái được yêu lại được nhõng nhẽo, được người yêu nâng niu, chiều chuộng còn tôi thì không ?…không phải tôi cần những điều đó nhưng tôi muốn anh biết tôi cũng cần lắm sự yêu thương từ anh, tôi rất cần, có bao giờ anh hiểu cho tôi không anh….Tôi cố gắng đứng dậy sau mỗi lần bị tổn thương để tìm kiếm nhặt lại tất cả những mãnh vỡ sắp xếp lại chúng, dù trái tim đang rướm máu,..tôi đau lắm anh có biết không anh?
Anh ! Đã có khi nào anh rơi nước mắt vì tôi, đã có khi nào anh nhớ về tôi như nhớ người mình yêu thương, nhớ tôi như tôi đã từng nhớ anh, có khi nào không anh? Có khi nào anh suy nghĩ lại mà xót thương tôi, người đã yêu anh chân thành, yêu và cho tất cả không giữ gì lại cho riêng mình, để bây giờ đau lòng nhận ra rằng, anh không hề yêu tôi..tại sao vậy anh,,sao lại không yêu tôi, sao lại cho tôi cơ hội cho tôi hy vọng giờ lại chọn cách ra đi, bỏ lại 1 mình tôi, tôi phải làm sao quên anh đây…!
Tôi cũng muốn mình mạnh mẽ, là mạnh mẽ thật sự chứ không phải gượng cười trước mặt mọi người, trưỡc mặt anh để chứng tỏ mình bản lĩnh, tôi không cần, thật sự không cần, nhiều lúc ngồi 1 mình suy nghĩ, tôi ước mình có thể giống như những nhân vật trong phim tôi hay coi họ đau khổ vì tình nhưng mạnh mẽ ra đi, họ ra đi vì biết rằng cuộc dời trong phim của họ đã được định sẵn, đạo diễn đã sắp đặt, tôi ước gì cuộc đời tôi có thể như vậy, thà là hạnh phúc hay khổ đau 1 lần rồi thôi, đừng vày vò bản thân mình,…tôi ước gì có ai đó có thể nói cho tôi biết,,tôi phải làm gì vào lúc này.
“Anh đã từng nói để có được 1 tình yêu chỉ cần yêu thôi không ghen ghét, không thù hận thì rất khó”. Anh nói đúng rất khó, vì tình yêu là như vậy, tôi xin lỗi những giọt nước mắt tôi rơi vội vã, những trách hờn, giận dỗi làm anh khó xử, xin lỗi anh, xin lỗi vì tất cả nha anh. Cho tôi 1 cơ hội cuối cùng được bên anh, tôi sẽ âm thầm lặng lẽ, âm thầm như chính tình yêu tôi giành cho anh vậy đó, tôi cầu mong sẽ có người con gái xinh đẹp, giỏi giang yêu anh thật lòng, anh đáng có được hạnh phúc mà anh nên có…
Anh nè, tôi có 1 lời này muốn nói dù tôi biết những dòng tâm sự này sẽ chẳng thể đến với anh, bàn tay anh rất ấm áp, dù bên cạnh anh tôi không cảm nhận sự ấp áp đó như khi nắm bàn tay nó thật sự làm tôi thấy bình yên vô cùng, tôi rất hạnh phúc dù rất nhỏ nhoi…nên xin anh hãy để yên bàn tay anh khi tôi muốn nắm lấy, đừng buông tay tôi nha anh, cho tôi thật hưởng hơi ấm đó dù sau này có như thế nào tôi vẫn không hối hận..
Tôi sẽ không khóc nữa, dù thế nào cũng không rơi lệ vì đó là tình yêu, tôi đã rất hạnh phúc dù thời gian bên anh không là cả cuộc đời..anh, nếu được chọn lựa chọn 1 lần nữa cho tình yêu của mình tôi vẫn chọn để yêu anh, dù có đắng cay vẫn không hối hận..
Tôi chấp nhận buông tay, lần này là thật sự chúng ta đã nói với nhau rất rõ ràng rồi phải không anh, dù rất khó nhưng tôi sẽ cố gắng không phiền tới anh, không buồn, và không khóc trước mặt anh nữa. Anh biết không khi yêu ai đó chân thành thì dù cho có đau khổ thì tình yêu đó vẫn không bao giờ mất đi,….và tôi cũng vậy, tôi yêu anh, yêu tất cả những gì thuộc về anh, dù anh là người mang lại cho tôi những giọt nước mắt, những nỗi đau, người làm cho trái tim tôi tan nát. Tôi cũng là con gái, tôi cũng yếu đuối lắm anh biết không, tôi cũng cần lắm bàn tay của anh che chở,, nhưng anh đã không làm điều đó với tôi.
Tôi đã bước vào cuộc đời anh 1 cách âm thầm thì bây giờ tôi cũng sẽ bước ra khỏi đó 1 cách âm thầm,âm thâm lặng lẽ giống như tôi đã yêu anh vậy..Tôi muốn dùng nỗi đau nào đó để quên nỗi đau ở trái tim, tôi tự hành hạ bản thân mình nhưng tất cả làm tôi đau đớn, tôi vẫn không quên được anh…
Tôi nghe đâu đó câu nói ” Yêu là chấp nhận buông tay khi người đó không còn muốn nắm lấy tay bạn nữa, yêu là chấp nhận buông tay khi người đó muốn nắm lấy một bàn tay khác” Và tôi chấp nhận thất bại, tôi cứ ngỡ rằng khi tôi thật lòng thật dạ yêu anh thì sẽ có 1 ngày anh nhận ra tình yêu của tôi mà yêu tôi như tôi đã yêu anh, nhưng không, tôi đã sai rồi, tình yêu của tôi dù có lớn đến đâu cũng không giữ được trái tim của anh, vì vốn vĩ trái tim anh không thuộc về tôi, tôi không còn đủ sức nữa, nói đúng hơn là tình yêu của tôi không còn đủ sức để tiếp tục khóc, tiếp tục hy vọng vào anh. Tình yêu phải từ 2 phía 1 mình tôi tình không đủ để giữ lấy nữa rồi, là tôi từ bỏ hay là anh từ bỏ giờ không còn quan trọng nữa, vì đối với tôi tất cả đã thật sự kết thúc.
Tôi không oán trách, không buồn, không giận vì anh cả tôi chỉ trách không đủ bản lĩnh để yêu và giữ anh bên cạnh mà thôi. anh biết không ??? Tôi đã khóc, khóc rất nhiều vào cái đêm tôi và anh đồng ý kết thúc mọi chuyện để làm bạn như ngày xưa, thật sự đối với tôi rất khó, làm sao có thể coi người mình yêu là bạn, nhưng tôi phải cố gắng vì chỉ có thế tôi mới có thể nhìn thấy anh mỗi ngày, có thể quan tâm anh, dù đối với anh tôi chỉ là bạn, 1 người bạn không hơn không kém, bây giờ và mãi mãi về sau. Chỉ cần nghĩ đến đây thôi tôi thấy mắt mình cay cay, tôi lại muốn khóc, khóc cho tôi khóc cho tình yêu của tôi, khóc cho những gì đã qua.
Tôi muốn được 1 lần nữa được gối đầu lên tay anh, được anh ôm vào lòng, để tôi có thể có 1 giấc ngủ thật yên bình không mộng mị, không phải giật mình thức giấc mà nước mắt vẫn chưa khô.. Nhưng có lẽ anh sẽ không chấp nhận, anh sẽ nói rằng làm như vậy tôi sẽ không quên được anh, đúng nếu tôi cứ mãi dựa vào anh thì biết đến bao giờ tôi mới có thể đứng dậy phải không anh ???
Hãy tìm lấy hạnh phúc cho riêng anh, tôi sẽ không giận anh đâu, tôi thật lòng thật dạ mong anh tìm thấy hạnh phúc, tôi không thể đem lại hạnh phúc cho anh, tôi trả anh về với cuộc sống của anh, tôi đã từng hơn 1 lần ước mơ, hơn 1 lần hy vọng tôi và anh sẽ là 1 gia đình, 1 gia đình hạnh phúc như đó chỉ là giấc mơ của riêng tôi, tôi sẽ tự mình mỉm cười với giấc mơ do chính tôi tạo ra mà không có anh……Chúc anh hạnh phúc, bình yên,hãy luôn vui vẻ, và dù sao này có gặp lại tôi, xin đừng nhìn tôi, đừng mỉm cười với tôi, vì tôi sợ sau nụ cười đó tôi lại không thể từ bỏ anh mà muốn giữ anh cho riêng mình..xin anh hãy xem tôi là người xa lạ, như 1 cơn gió thoáng qua trong đời….cầu xin anh. !!!. Tôi luôn cầu chúc anh bình yên.

Truyen hay trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Xin anh, đừng coi em là người thay thế

Chưa bao giờ tình yêu anh dành cho em là chọn vẹn, em đã thấm mệt khi phải chạy theo anh. Xin anh, đừng coi em là người thay thế
******
Em mở toang cửa sổ, nghiêng đầu nhìn lên phía trời đêm. Từ tầng 8 của tòa chung cư này, tất cả mọi thứ đều trở nên mờ mờ ảo ảo. Đường phố nhấp nhoáng ánh đèn của những dòng xe đang mải miết chạy. Bầu trời đêm mùa thu dày đặc những vì sao. Ngay phía dưới nhà, ngọn đèn đường vẫn cần mẫn tỏa ra một thứ ánh sáng vàng vọt, mơ hồ. Bất giác, em đưa tay lên chống cằm, mắt nhìn xa xăm. Phải chăng em cũng đang cố theo đuổi một thứ tình yêu mơ hồ như thế?
Mới vài tiếng đồng hồ trước thôi, anh đã trao em một nụ hôn nồng nàn ngay dưới chân cột đèn ấy. Có lẽ cô gái nào cũng sẽ hạnh phúc lắm nếu như có được một nụ hôn tình yêu đầy đam mê như thế, nhưng riêng em lại cảm thấy buồn. Buồn lắm, bởi em hiểu rằng cái đắm say, cái cảm xúc dâng trào trong nụ hôn mãnh liệt ấy vốn chẳng phải dành cho em.
Chúng ta yêu nhau được gần một năm rồi anh nhỉ. Mà không, phải nói là: anh đã nhận lời yêu em được gần một năm rồi chứ. Bởi vì em đã yêu anh từ trước đó rất lâu rồi. Lần đầu tiên gặp anh, cũng là lần đầu tiên trái tim em biết thế nào là thổn thức. Là người con gái luôn tôn thờ chủ nghĩa thực thế, em vốn không bao giờ tin vào cái thứ gọi là “tình yêu sét đánh” kia. Nhưng em lại bị chính tiếng sét mang tên anh hạ gục.
dung-coi-em-la-nguoi-thay-the
Lần thứ hai gặp nhau, em nhìn thấy anh tay trong tay cùng chị ấy. Em đã rất ngỡ ngàng, cảm giác giống như mình vừa rơi từ trên cao xuống vực sâu thăm thẳm. Buồn. Nuối tiếc. Thất vọng. Em định từ bỏ, thế nhưng đã chót dành cho anh một tình yêu quá lớn nên cho dù cố gắng đến mấy em vẫn không thể buông lơi. Em chấp nhận nhìn anh từ phía xa bởi không muốn làm cho bất cứ ai phải đau khổ. Anh dừng lại, em cũng dừng. Anh đi, em cũng cất bước theo sau. Em giống như một con rối mà những sợi dây đã bị buộc chặt vào anh. Cho dù anh cố tình tỏ ra không biết, thế nhưng ở phía sau vẫn luôn có một cô bé khờ khạo dõi theo anh.
Rồi dường như ông trời cũng rủ lòng thương với em, đến một ngày hai anh chị bỗng xảy ra lục đục. Em có quá đáng lắm không nhỉ khi lại có những suy nghĩ ấy ở trong đầu? Em biết là em rất xấu xa, rất ích kỷ, thế nhưng thật sự thì hơn một lần em đã cảm thấy vui mừng khi biết hai người chia tay. Nhìn anh khổ sở vì chị ấy, em cũng rất đau lòng. Anh cứ đi theo chị ấy, còn em lại cố bước theo anh.
dung-coi-em-la-nguoi-thay-the1
Sau bao nhiêu cố gắng, cuối cùng em cũng khiến trái tim anh chếch về phía mình đôi chút. Chỉ là “chếch” thôi, bởi hơn ai hết em hiểu rằng chị ấy vẫn có một vai trò vô cùng đặc biệt đối với anh. Không sao cả, em chấp nhận. Em sẽ cho anh thời gian để quên chị ấy. Em tin với tình cảm chân thành của mình thì đến một ngày nào đó trái tim anh sẽ hướng trọn về em.
11 tháng đã trôi qua, vậy mà thứ tình yêu anh dành cho em vẫn còn mơ hồ quá. Em mạnh mẽ lắm, nhưng tại sao đối với tình yêu của mình em lại trở nên yếu đuối thế này? Em vốn ghét những gì không lành lặn, thế nhưng em lại can tâm chấp nhận thứ yêu thương chắp vá ấy của anh. Anh bất công lắm. Em đã trao cho anh tất cả tình yêu chân thật, vậy sao anh lại nỡ chia cắt trái tim mình thành nhiều mảnh, để rồi bắt em phải chia sẻ nó với cái người đã thuộc về dĩ vãng kia?
Tối nay anh lại đến đón em đi chơi như thường lệ. Anh nắm tay em cùng đi dạo phố nhưng đôi mắt anh lại cứ luôn kiếm tìm. Em nhận thấy đôi mắt ấy hôm nay mang nguyên màu hoài niệm. Hình như anh vừa vô tình nhìn thấy một bóng hình nào hao hao giống chị ấy phải không?
Lúc đi dưới những hàng cây, đột nhiên anh nắm tay em rất chặt. Em yên lặng, cố chớp chớp để những giọt nước mắt trôi ngược vào trong. Em biết, mùi hương của cây hoa sữa phía đầu đường lại vừa gợi nhắc anh về chị ấy. Anh vòng tay ôm em chặt lắm, và nụ hôn anh trao cũng nồng nhiệt khác thường. Em nhắm mắt lại, cố gắng để tận hưởng được niềm hạnh phúc ấy. Thế nhưng không hiểu tại sao sống mũi lại cay cay…
dung-coi-em-la-nguoi-thay-the2
Em biết rằng anh đang trong cơn mê, nhưng lại không chắc chắn rằng mình muốn làm anh thức tỉnh. Em sợ những yêu thương, những đam mê kia cũng kết thúc khi anh bất chợt tỉnh ra. Em chẳng biết phải làm gì. Tại sao em lại cứ muốn níu giữ cái cảm xúc chẳng phải dành cho mình như thế? Là em quá ngu ngốc, quá khờ khạo, hay bởi anh đã khiến em ngây dại mất rồi?!
Em đã cho anh bấy nhiêu thời gian, vậy mà anh vẫn chưa quên được chị ấy. Giá mà anh biết được em đang cảm thấy những gì. Vì quá yêu anh nên lòng em chưa khi nào thôi đau đớn. Anh vẫn ở ngay cạnh em thôi, nhưng trái tim anh lại lạc đi đâu mất rồi. Những vì sao đêm nay đẹp quá! Đẹp nhưng cao vời vợi, xa xôi và quá đỗi mơ hồ.
Chưa bao giờ tình yêu anh dành cho em là trọn vẹn, chưa bao giờ anh quên được người ta. Em đã thấm mệt vì phải chạy theo anh. Còn anh, chẳng lẽ anh chưa thấy cuồng chân khi cứ mãi đuổi theo chị ấy? Đến bao giờ anh mới chịu hiểu một điều: em là để yêu chứ không phải để làm người thay thế ai kia.

Xin anh, đừng coi em là người thay thế tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Đừng hôn em

Vì hôn em anh bằng lòng xin chết, nhưng anh thề phải ăn hết cái tết thứ 90. Chạy đằng trời nhé!
“Tối nay rảnh không?”
“Làm gì?”
“Chị giới thiệu thằng bạn cho em”
“Thôi chị ơi T.T”
“Sao lại thôi? Tuổi cô tập tành yêu đi là vừa rồi, 19 rưỡi rồi đấy!”
“Nhưng mà em ngại”
“Đừng có nhưng mà, tối nay 8h ở T-rex, không đến đừng gọi chị là chị nữa. Bảo đảm lần này có người miệng lưỡi còn thâm hơn cả cô, không bao giờ thua cô được”
Nó ném điện thoại lên giường, vẻ mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Cuộc đời nó chắc phải ”có phúc” lắm mới có bà chị họ thích lo chuyện bao đồng thế này. 10 lần được bà í giới thiệu bạn bè gì đó thì 11 lần nó xoắn xít khiến người ta lắc đầu chạy mất, và bà chị lại là người ”thu dọn tàn cuộc” cho nó. Thôi thì (lại) đi cho bà í vừa lòng.
—–
7:45 pm – cafe T-rex
Nó đến sớm 15 phút, chọn bàn cạnh lan can tầng 2 đã quá quen thuộc và gọi một ly Eskimo float. Đảo mắt qua giá sách ở cạnh cầu thang, nó bị thu hút bởi quyển I, Coriander bìa bản tiếng Anh đang nằm im lặng. Quyển sách như có nam châm, còn nó là một khối sắt cỡ lớn đang bị hút lấy.
Săm soi cái bìa sách một lúc lâu, nó mới cầm quyển sách về bàn của mình, và rồi nó giật mình khi có một thằng con trai đang ngồi ở bàn của nó.
- Này!
- Mình quen biết gì nhau à?
- Không quen, nhưng anh đang ngồi bàn của tôi.
- Sao cô biết đây là bàn của cô?
- Ly Eskimo float này là của tôi còn gì?
- Cái tôi đang uống là Grasshoper, có ca cao trắng trong đấy, không tin thì nếm thử đi. Cứ thấy cái gì xanh màu bạc hà thì đều là Eskimo float hết à? Ly Eskimo float của cô ở bàn bên kia kìa!
Nó nhìn sang cái bàn gần đó – hướng mà anh chàng kia hất hàm, mặt dại ra vì quê. Đúng là có một ly xanh màu bạc hà nữa ở bàn bên kia.
Đúng lúc đang lúng túng thì chị nó từ dưới lầu vọt tới rồi rú lên như phải bã:
- Ơ hai đứa quen nhau trước rồi à? Cũng duyên ghê gớm nhể? Thôi đi trước nhé, đằng nào cũng quen biết hết cả rồi cần gì chị nữa!
- Ế…
- Ở lại vui nhé! Cứ từ từ làm quen đi!
Dứt lời, chị nó vọt mất như thể dưới chân có gắn tên lửa, để lại 2 người đang ngơ ngác chẳng hiểu đầu đuôi, đặc biệt là bộ dáng của nó – mồm há hốc và mắt trợn to vì chẳng hiểu mô tê gì. Mãi vài phút sau, tên con trai kia mới mở lời trước
- Ô kỳ làm sao cái bộ rănggggg, cái thò cái thụt đứng lăng nhăngggg, trong mồm rộng thế sao không đứnggggg, đứng cả ra ngoài hóng gió trănggggg…
- Này, anh có thể thôi cái kiểu chọc ngoáy xiên xỏ người không quen như thế không?
- Tôi đâu có chọc ngoáy, tôi đọc thơ mà! Cô nghĩ ai cũng mở miệng là xiên xỏ như cô à?
- Ừ thì anh đâu có chọc ngoáy, anh đọc thơ đá xoáy tôi thôi chứ giề, thôi khỏi phải cãi, stop cái problem này tại đây.
Nó xoay lưng đi về bàn của mình, bưng ly Eskimo float lên uống và suýt tí nữa phun ra vì mùi vị này sao lạ quá. Đúng lúc đó thì tên con trai sau lưng cười phá lên
- Hehe, trêu cô tí thôi, Eskimo float ở đây này, cô vừa uống Grasshoper của tôi đấy. Một cái đặc một cái lỏng tôi đổi mà cũng không biết sao?
- Tức là anh biết tôi từ trước à?
- Không, lúc tôi đi lên thì chị chủ quán bảo người tôi cần tìm ngồi ở bàn số 6 cạnh lan can, đi lên thấy cả tầng hai có một mình cô mà cô săm soi cái bìa sách kĩ quá nên định trêu cô một chút thôi.
- Có ai nói cho anh biết hành động của anh là đang vùi dập mầm non của Tổ quốc không?
- Cô vừa nói cho tôi biết còn gì?
Nó tức đến nóng mặt, cầm ly Grasshoper để xuống cái bàn anh chàng kia đang ngồi, ném luôn quyển sách xuống bàn, sau đó vươn tay kéo ly Eskimo float về phía mình và đưa lên miệng. Đúng lúc ấy thì tên con trai cũng đưa tay nhấc ly Grasshoper lên uống.
dung-hon-em
- Có ai nói cho cô biết ăn nước bọt của người nào thì sẽ nói chuyện giống người đó không?
- Có ai nói cho anh biết anh vừa uống ngay dấu son môi của tôi không?
- Ơ…
- Hôm nay tôi dùng son Trung Quốc đấy, chúc anh sớm sớm ung thư môi, miệng, thực quản, dạ dày, ruột non, ruột già, hậu môn mà chết nhéééé.
- Cái đứa nuốt son nó bị không nặng như cái đứa dùng son đâu!
- Anh có cảm thấy càng lúc cuộc nói chuyện càng có xu hướng đen tối và dễ gây hiểu nhầm hơn không?
- Chỉ có người suy nghĩ đen tối mới quy chụp tất cả mọi thứ thành đen tối thôi!
- …
Cuộc nói chuyện của nó và tên con trai kia chỉ xoay quanh chuyện xoắn xít đá đểu nhau, nhưng không thể phủ nhận rằng nó rất có hứng thú đối với việc này, và cả buổi tối hôm đó chưa hề có đề tài nào bị bế tắc. 2 đứa miên man mãi đến lúc mẹ gọi nó về, lúc đó đã gần 10h tối.
11 p.m
Điện thoại báo tin nhắn từ một số máy lạ
“Ê”
“Ai đấy?”
“Thằng uống Grasshoper ban tối”
“Sao anh có số của tôi?”
“Tôi không biết xin chị họ em à?”
“Xin số về thờ nhau chắc? Thân quen gì đâu”
“Tôi xin số làm quennnnn”
“Ngớ ngẩn”
“Tôi bị thích em đấy”
“Điên à?”
“Điên đâu? TIẾNG-SÉT-ÁI-TÌNH, hiểu không?”
“Không”
“Không thì thôi, tôi biết loại con gái như em thì EQ lúc nào cũng tụt hậu hết”
“Ờ”
“Lần này đố em chạy khỏi tôi”
“Anh làm ơn hành xử giống người 22 tuổi một chút được không? Bị điên à”
“Không, tôi đang bắt đầu tán em đấy”
“Kệ anh, dở hơi!”
Mãi một lúc sau, không thấy tin reply nó mới ném điện thoại đi ngủ, tưởng rằng mọi sự đã rồi…
* Ngày tiếp theo
Điện thoại đổ chuông lúc 6:30 sáng làm nó giật mình tỉnh giấc, còn đang lơ mơ nó đã vội vàng bắt máy không thèm nhìn số
- Mày điên à con? Giờ này gọi nhau dậy lên bàn thờ ngồi hả con lợn? H.nay làm gì có tiết nào lúc 7h đâu
- Nếu mẹ em gọi thì em cũng nói thế à?
- Ơ, anh là…
- Grasshoper
- Sáng sớm đã phát bệnh rồi, gọi tôi làm gì?
- Làm đồng hồ báo thức cho em thôi!
- Giờ này dậy ăn cám chắc?
- Anh thích em rồi!
- Câu trước với câu sau liên quan nhề? Ơ, cái gì cơ?
- Anh thích em rồi!
Tút…tút…
* Ngày thứ 2
Lại một cuộc gọi vào 6:30 sáng
- Alôôôô…
- Anh thích em
- Đồ thần kinh
Tút…tút…
* Ngày thứ 3
6:30 sáng
- Lại gì nữa?
- Anh thích em
- Chim cút!
Tút…tút…
* Ngày thứ 10
6:30 sáng
- Anh không thấy phiền à?
- Không
- Tại sao?
- Anh thích em
- Nhưng mà tôi thấy phiền lắm đấy!
- Kệ em
Tút…tút…
* Ngày thứ 30
6:30 sáng
- Anh đừng có gọi tôi nữa được không? Cả tháng trời tôi không được ngủ ngon rồi đấy!
- Không, anh đã nói anh thích em mà
- Thích làm phiền thì có!
- Đâu, anh muốn nghe tiếng em đầu tiên mỗi lúc dậy cả muốn em nghe tiếng anh đầu tiên khi thức thôi. Nếu không thích em có thể tắt máy, rõ ràng em cũng thích anh nên 30 ngày liền đều nghe điện thoại của anh
- Đồ điên!
- Thôi từ nay anh không dám thế nữa…
Tút…tút…
Ngày thứ 31
Nó thức dậy từ 6:29 để chờ điện thoại của anh, nhưng đến 7:30 rồi 8:30 vẫn chẳng thấy cuộc gọi nào làm nó đâm sốt ruột, bấm số gọi cho bà chị họ
- Gì đấy
- Chị biết nhà thằng kia không?
- Thằng nào cơ?
- Thằng hôm trước chị giới thiệu cho em đấy!
- À, tìm nó làm gì? Chị tưởng cô ghét bị nó làm phiền lắm chứ? Giờ lại đi xin địa chỉ…
- Thì chị cứ cho đi
- Rồi rồi, cô cứ đến đường A ngõ B, đến cái quán cafe thì rẽ trái xong đi thẳng, rẽ phải, rẽ trái, rẽ phải rồi đi thẳng, rẽ phải, thấy căn nhà sơn màu xanh lá thì bấm chuông.
- Nói đi nói lại sao giống từ ngõ B thông sang ngõ C thế?
- Còn gì nữa! Thông minh phết
- Thế sao từ đầu không bảo rẽ vào ngõ C luôn đi?
- Quan trọng hóa vấn đề là một nghệ thuật…
Tút…tút…
Nó đến ngõ C lúc trời đã nắng gắt, không mũ không áo. Tự thừa nhận mình thích anh chỉ qua 1 lần gặp và hơn 30 lần cãi nhau thì hơi điên nhưng mà là thật.
Đi sâu vào ngõ C, cuối cùng nó cũng tìm được căn nhà màu xanh nho nhỏ với dây leo phủ kín hàng rào. Lúc nó hít thật sâu và bấm chuông cửa cũng là lúc có người bước ra, và nó giật mình vì người kia trông tàn tạ quá.
- Ơ, sao em đến đây?
- Không đến thì đâu có thấy được cái bộ dạng “tóc rễ tre chải lược bồ cào” này của anh.
Nó vừa đáp vừa bị anh lôi xềnh xệch vào nhà, trên bàn còn bát cháo trắng ăn dở và một túi thuốc đủ màu nhìn đã muốn Nôn, và gói thuốc P là thứ làm nó chú ý nhất
- Anh đau bao tử à?
- Ừ thì…
- Sáng nào cũng dậy lúc 6 rưỡi mà không ăn sáng sao?
- Không, gọi em xong thì anh đi ngủ tiếp
- Đồ dở người!
- Đâu dở người bằng em, nắng gắt thế này mà ra đường không mũ không áo gì cả, định phơi một nắng rồi đem bán như mực à? Nói xem, chạy đến đây làm gì?
- Thì… anh chủ động 31 lần rồi phải để em chủ động 1 lần chứ! Em thích anh…
- Nhưng mà anh hết thích em rồi!
- …
- Anh yêuuuuuu em
Dứt câu, anh cúi xuống định hôn lại bị nó đẩy ra
- Này, đừng hôn em! Hôm nay em dùng son Trung Quốc đấy! Nuốt son lại ung thư vú chết bây giờ!
- Có ai nói cho em biết là đàn ông không bị ung thư vú không?
- !@&%#^$*()
Một ngày nắng đẹp tại tầng 2 cafe T-rex, bàn số 6
- Này
- Gì?
- Sau này í
- Sau này làm sao?
- Sau này nếu mà em không còn là người yêu anh nữa…
- Thì sao?
- Sẽ có đàn ông thay em yêu anh, hehe
- Anh cũng rất hi vọng lúc đấy sẽ có đàn bà thay anh yêu em
- Sao anh không lãng mạn gì hết thế? Phải nói là “anh sẽ cố gắng tự yêu mình, không để con nào chen chân vào được” chứ!
- Anh đâu có bị điên, nói liên thiên nữa anh lại hôn em đấy! Có chịu an phận chơi ngoan không?
- Này đừng hôn em! Hôm nay em dùng son…
- Vì hôn em anh bằng lòng xin chết, nhưng anh thề phải ăn hết cái tết thứ 90. Chạy đằng trời nhé!
- Đùa thôi, người ta dùng hàng Việt Nam chất lượng cao đấy!

Nguồn Truyen ngan hay trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Ngày em hết yêu anh

Nếu một ngày nhìn anh tay trong tay với người khác mà em có thể nở nụ cười trọn vẹn, không gượng gạo, không đau đớn thì ngày đó em hết yêu anh

den-mot-ngay-em-het-yeu-anh
Đôi khi tình yêu kết thúc không vì lý do cụ thể nào cả, chỉ cần im lặng cũng đủ biết tình yêu của mình đã kết thúc phải không anh?
Người ta nói thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất để quên một người. Nhưng đối với em, để quên anh, thời gian cũng trở nên vô dụng.
Hơn tám năm quen anh, có phải cần tám năm nữa để quên anh? Đến lúc ấy có lẽ em đã trở thành một bà cô già khó tính, anh sẽ nhìn em và cười, nụ cười dành cho kẻ đáng thương hại. Bởi vì em chỉ yêu một người khác khi em đã quên được anh.
Tám năm, bốn tháng, hai ngày em quen anh. Chúng ta chuyển từ hàng xóm, sang kẻ thù rồi thành bạn thân, sau đó thành người yêu anh nhỉ? Có lẽ anh sẽ chẳng nhớ đâu. Vì sao em lại nhớ rõ đến vậy ư? Bởi ngày đầu tiên em gặp anh – một cậu nhóc 15 tuổi ngây ngô nhưng có phần đáng yêu đứng run rẩy trước cổng nhà em vì sợ con Nô cắn, em đã đứng trong nhà rồi cười như một tên cướp biển đào được vàng, nhìn anh rơm rớm nước mắt. Em gọi anh là đồ-con-gái và phải 15 phút sau mới chịu ra xuỵt con Nô cho anh chạy về nhà. Từ ngày đó chúng ta trở thành kẻ thù anh nhỉ?
Rồi một ngày đầu mùa mưa, em vốn là đứa không cẩn thận nên đi học mà chẳng mang theo ô. Trên đường về gặp cơn mưa lớn, em phải chạy vội vào một trạm xe bus bên đường để trú. Rồi từ xa, trong màn mưa trắng xóa, em nhận ra anh cùng vài người bạn đạp xe chậm chạp để tắm mưa. Bỗng lúc ấy dù không có sấm sét, nhưng ánh mắt em như bị anh hút vào, em nhìn theo anh mà tim muốn rụng. Em tự hỏi có phải đó là rung cảm đầu đời của em.
Câu trả lời đến với em khi 15 phút sau, cũng trong màn mưa, một người mặc áo mưa đi về phía em, là anh. Chợt em rưng rưng nước mắt rồi khóc òa, anh không hiểu nên cứ rối rít giải thích. Rằng lúc nãy anh đã nhìn thấy em, nhưng vì anh đi mưa không mang theo áo mưa hay ô nên phải chạy về nhà lấy áo mưa ra đón em. Rằng anh không cố ý lơ em mà vì em nhìn anh làm anh sợ. Rằng em ốm yếu không nên đi mưa… Nhưng anh không biết đâu, em khóc là vì em đã tìm ra câu trả lời:”Em đã thích anh!”
Đúng, 16 tuổi thì chỉ nên nói thích thôi phải không anh? Và từ ngày đó, anh đã nằm trong trái tim em, trong từng trang nhật ký của em. Nhưng em chỉ dám ở bên anh với vai trò là bạn cùng lớp, bạn thân…
Tuổi 17, em biết tình cảm em dành cho anh không còn đơn giản chỉ là thích. Em đã yêu anh. Em biết mình yêu anh vì những lần nhìn anh tay trong tay cùng một người con gái khác, tim em như muốn nát tan. Em biết mình yêu anh vì những lần anh chở em đi học, em chỉ muốn ôm lấy tấm thân ấy, áp má vào lưng anh để nghe được nhịp tim của anh, để biết tim anh có đang lỗi nhịp như tim em hay không. Và em biết… mình đã yêu anh.
Ngày chúng ta chia tay tuổi học trò, em và anh đều 18 tuổi. Anh dẫn theo em đến quán nước nơi anh hẹn cô gái mà anh sẽ tỏ tình. Anh ngốc lắm, có ai đi tỏ tình mà dẫn theo bạn thân đi không? Nhưng nhìn anh năn nỉ đến tội, em nén nỗi đau mà đi theo anh. Đêm trước ngày anh sẽ tỏ tình với người anh yêu, em đã có một giấc mơ, em mơ cô gái anh sẽ tỏ tình chính là em. Có thể lắm chứ, trong phim Hàn vẫn hay xuất hiện những tình tiết như thế mà. Và em nuôi hy vọng.
Ngồi trong quán chờ 15 phút, em đã thầm vui mừng chờ đợi lời tỏ tình của anh. Nhưng khi một cô gái đủ xinh để làm nhiều đứa con trai phải rung rinh đi về phía anh và em… niềm hy vọng của em đã vỡ òa, tan nát. Em mỉm cười với cô ấy như một con rô bốt. Anh còn nhớ không? Rồi sau đấy em đã thì thầm vào tai anh rằng em bị mệt, em muốn về trước. Anh níu em lại cho đến khi tay anh cảm nhận được một giọt nước mắt của em, anh mới buông tay em ra để em đi, em đi ra khỏi thể giới của anh. Lúc ấy tim em đau lắm, anh biết không?
Thế là tình yêu tuổi 18 của em tan nát như vậy đấy, chưa kịp nói đã bị biến thành hư không.
Em không biết anh giả vờ ngốc hay tại anh ngốc thật. Giọt nước mắt của em hôm ấy khiến anh nghĩ em bị ốm và ngay đêm đó, anh chạy qua nhà em và cầm theo túi cam, anh lo lắng và đưa tay đặt lên trán em. Em muốn khóc, nhưng không thể vì mẹ đang đứng bên.
19 tuổi, em chọn Hà Nội để tìm kiếm những bình yên, còn anh chọn Sài Gòn hợp với con người năng động như anh. Thế là chúng ta xa nhau anh nhỉ? Em biết hy vọng của em đã không còn dù giờ đây là vẫn là người độc thân. Anh vẫn gọi điện thường xuyên cho em, vẫn lên facebook để like và comment mỗi khi em đăng status và… chúng ta vẫn là bạn.
Em bất ngờ, ngỡ ngàng rồi hạnh phúc khi gặp anh ở Hà Nội vào ngày sinh nhật thứ 20 của em. Em nhớ mình đã ôm anh rất lâu trước cổng trường nơi em đang học, em đã khóc rất nhiều khiến bao ánh mắt người đi đường nhìn chúng ta. Nhưng thật lạ, sao anh không đẩy em ra?
Em và anh đều đang ở độ tuổi 21, chúng ta yêu xa. Em nhớ sinh nhật năm ngoái của mình, em đã tỏ tình với anh trong nước mắt. Em biết đó không phải là cá tính của em, em ghét những kiểu con gái tỏ tình trước, nhưng em cũng không hiểu tại sao mình lại làm như vậy. Có lẽ, vì em đã quá yêu anh. Giờ phút ấy em như người đứng ở bờ vực – ranh giới giữa được và mất. Và rồi sau một hồi im lặng thật lâu nhìn em khóc, anh”ừ, mình yêu nhau thôi!”làm niềm hạnh phúc của em tràn ngập trong nước mắt. Nhưng em ngu ngơ, em không để ý rằng trong câu nói của anh lúc ấy, có phần đang thương hại em.
Khi em yêu anh, em như một người đang bơi giữa biển lớn không thấy bờ. Những lần mong chờ từng tin nhắn, cuộc gọi của anh, em chìm đắm trong cả hạnh phúc lẫn lo âu. Và rồi em mệt mỏi, anh cũng mệt mỏi, chúng ta thường xuyên có những cuộc cãi vã, những lần như thế em là người làm lành trước vì… em sợ mất anh, sợ anh không yêu em nữa, sợ anh bỏ em mà yêu một cô gái khác ở gần anh hơn.
Giờ thì đã đủ 8 năm chúng ta quen nhau, đủ hai năm chúng ta yêu nhau. À không, là hai năm anh chấp nhận để em làm người yêu của anh. Chia tay. Một cách chia tay lạ lùng mà em không nghĩ đến. Anh im lặng và em cũng lặng im, chỉ có điều sự lặng im ấy làm em đau, làm nước mắt em rơi mỗi khi đêm Hà Nội trở nên rét buốt.
Đôi khi tình yêu kết thúc không vì lý do cụ thể nào cả, chỉ cần im lặng cũng đủ biết tình yêu của mình đã kết thúc phải không anh? Yêu anh không phải là điều dễ dàng đối với em, giờ đây quên anh lại là điều thật khó. Nhiều lần em đã nghĩ mình nên từ bỏ nhiều điều để yêu anh, em nên vào Sài Gòn thay vì chọn Hà Nội bình yên mà em yêu quý. Nhưng em yếu đuối, em không dám làm những điều đó vì đối với em gia đình quan trọng lắm anh ạ. Yêu anh, nhưng em không bao giờ gạt bỏ gia đình. Có phải vì như vậy mà anh không yêu em hết lòng, vì anh nghĩ em không hết lòng yêu anh?
Giờ đây em không còn mong chờ gì ở tình yêu của chúng ta, bởi em nhận ra anh và em quá khác biệt, thế giới của em và của anh có hai hình khối khác nhau. Em đã bớt nhớ anh, thôi không khóc đều mỗi đêm, em gặp gỡ những chàng trai khác để cho mình thêm cơ hội. Nhưng thật khó anh à.
Thời gian sẽ không khiến em quên anh, nhưng thời gian sẽ giúp em yêu một người khác để em có thể thôi yêu anh. Em vẫn đợi, vẫn chờ ngày ấy đến.
Đó là một ngày em có thể đứng trước cổng nhà cùng con Nô, nhìn anh mỉm cười nhưng không rơi lệ.
Đó là ngày trời mưa to, em ngồi sau xe người khác và muốn ôm người ấy thật chặt.
Đó là ngày nhìn anh tay trong tay với người khác mà em có thể nở nụ cười trọn vẹn, không gượng gạo, không đau đớn.
Và… đó là ngày em hết yêu anh.

Ngày em hết yêu anh tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Anh vẫn cần em chứ?

Nỗi đau lớn nhất của con người chính là nỗi đau của người ta yêu thương đang phải gánh chịu. Cô, cần được bảo vệ biết bao. Anh sẽ vẫn cần em chứ?
*****
_ Em yêu anh nhé?
Lần thứ n+1 anh nói với cô lời tỏ tình.
_ Em là một lesbian! – Cô cười như không cười nhìn anh, đôi mắt chẳng có nổi một tia đùa cợt.
Lần thứ n+1 cô từ chối anh. Chưa một lần nào, sau lời anh nói anh yêu cô, cô yên lặng tựa hồ như đang suy nghĩ. Cô thẳng thừng như thể khiến những nỗi đau trong anh dần trở nên quen thuộc. Chẳng phải lần đầu nói lời yêu, chẳng phải lần đầu bị cô từ chối, nhưng trái tim anh vẫn nhói lên. Anh yêu cô, phải làm sao để cô hiểu điều đó?
Cô hiểu, hiểu rất nhiều là đằng khác, hiểu tới mức nó dường như đã trở thành một phần thói quen của cuộc sống, vậy mà chẳng hiểu cớ gì, cô luôn từ chối anh, một cách tàn nhẫn. Lesbian? Giờ cô lại dùng lí do nực cười này để từ chối anh. Nghe cứ như một câu chuyện đùa rất có óc thẩm mỹ. Cô luôn là thế, luôn lạnh lùng quá mức trước những việc tưởng chừng như phải dao động. Vậy mà anh vẫn yêu cô, như một con thiêu thân cầm chắc cái chết vẫn lao đầu vào lửa.
_ Đây là sự thật. – Cô khẳng định một lần nữa trước khi quay người rời đi theo hướng ngược lại hướng anh sẽ chọn.
Gót giày vang lên lạnh lẽo khi chạm phải gạch lát đường.
Trời vẫn còn chút nắng hiu hắt, vậy tại sao tâm anh lại trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ?
Trở về nhà, cô mệt mỏi thả người lên sofa, cảm giác vô lực, rã rời. Vòng tay ôm lấy trọn thân mình, cô tựa cằm lên gối, đôi mắt trống rỗng, vô hồn…
Cái lạnh thản nhiên luồn qua cửa sổ mở toang, thốc vào trong khiến mỗi tế bào trong cô trở nên tê tái. Rét run người nhưng chẳng dám đóng cửa. Đây gọi là nghịch lí gì?
Cô sợ không gian kín như một người từng suýt chết đuối sợ nước. Nỗi sợ hãi chẳng bao giờ tự nhiên mà có, cái gì tất cũng có nguyên do. Mà nguyên do… Cô bật cười cay đắng, giọt nước mắt rơi xuống hòa lẫn với mascara tạo nên một dòng nước đen kì dị. Cô vội đưa tay gạt đi. Không nước mắt, chính là một phương pháp hữu hiệu để cô có thể bảo vệ bản thân mình. Nhưng… tại sao nước mắt cứ rơi mãi?
Bất lực buông thõng bàn tay, cô mặc sức để bản thân mình nức nở.
Phía bên ngoài cánh cửa không hề cách âm, một người đàn ông đứng trầm ngâm, đôi mắt sau cặp kiếng cận chẳng giấu nổi vẻ thê lương. Phải, anh đang rất đau. Nếu trong cô đừng tồn tại những góc khuất như thế này, thì có lẽ anh đã buộc mình dừng yêu cô…
Đứng ở một góc khuất nơi ban công lộng gió, anh trầm ngâm thật lâu. Cốc coffee trên tay chẳng còn chút hơi ấm. Nhìn đồng hồ, đã sắp tới giờ lên lớp, vậy mà phía xa xa, cô gái anh yêu vẫn lững thững từng bước vô tư lự.
Nhẹ ngồi xuống thảm cỏ trước mặt, cô thuận tay nhặt lên chiếc lá vàng gió vừa thổi bay tới. Mái tóc dài bị gió xới tung, quấn cả vào chiếc khăn quàng cổ màu ghi với những đường kỉ hà lạ lẫm. Một bức tranh đẹp nhưng lại cô đơn đến bi thương…
Giữa không trung, đôi tay anh vươn lên, tựa hồ như muốn chạm vào đôi vai gầy ấy, nhưng mãi chẳng thể tới được. Cô của ngày hôm nay chẳng khác với ngày đầu là bao, vẫn cách ăn mặc cùng phối màu chả giống ai, vẫn mãi tóc màu hung đỏ kiêu hãnh, vẫn đôi mắt lạnh lẽo bởi viền mắt quá đậm…
Cứ ngỡ chỉ là những người xa lạ bước qua đời nhau, vậy mà anh đã giữ lại bóng hình cô trong trái tim mình, một cách cố chấp và ngang bướng như thế…
Vì sao ư?
Yêu mà!
Đó là khoảnh khắc khi cô ôm vào lòng chú chim nhỏ lạc mẹ bị thương với đôi mắt chứa chan sự lo lắng, đó là khoảnh khắc khi vô tình trông thấy đôi mắt trong suốt không được “bảo vệ” bởi màu đen quen thuộc của chì kẻ, và đó là khoảnh khắc cô yếu ớt, sợ hãi đến không thở nổi khi bị anh vô tình kéo vào thang máy…
Tình yêu của anh lớn dần nhờ những điều nhỏ nhặt ấy, từng mảnh ghép bé xíu của bao lần vô tình nhìn thấy đã khiến bức tranh về cô trong anh trở nên hoàn mỹ.
Và rồi, anh yêu cô như một quy luật tự nhiên của sự chuyển hóa: Xa lạ rồi quen thân, yêu thương rồi nhung nhớ, đau khổ nhưng vẫn tương tư…
Vậy mà cô cứ như một khối băng, vô tình tới nhẫn tâm…
….
Cô nhẫn tâm sao?
Chạm tay vào hình ảnh phản chiếu chính mình trong gương, cô mỉm cười tự giễu. Phải, cô rất nhẫn tâm nhưng chỉ với chính mình mà thôi. Cô chưa từng nghĩ sẽ làm anh đau nhưng sự tự vệ như một con nhím xù lông của cô đã khiến anh bao lần tổn thương.
Đẩy anh ra xa, cô không đau sao?
Đau chứ! Cô có thể mang đến cho anh tất cả, nhưng không thể là tình yêu – thứ cảm xúc đã bị cô niêm phong chặt chẽ biết bao năm qua.
Vuốt ve gương mặt không ngụy trang trong gương, cô ước chi mình có thể quên đi tất cả, quên đi những tổn thương đã qua để nắm lấy bàn tay đợi sẵn của anh, nhưng…
Rốt cuộc, cuộc đời cô còn phải đi qua bao lần “nhưng” nữa?
Nhặt cây chì tô trên bàn trang điểm, cô bắt đầu những nét viền đầu tiên. Những tia nhìn yếu ớt nhanh chóng bị cuốn đi. Một vẻ ngoài hoàn hảo như chính cô mong muốn dần hiện lên trên tấm kiếng treo tường…
Lục tung túi xách, cô thở dài khi phát hiện mình đã bỏ lại di động nơi giảng đường…
Đây rồi, thứ cô cần tìm hiển nhiên đang nắm dưới ngăn bàn. Đang định bỏ vào túi thì di động trên tay cô rung nhẹ. Là anh…
Bàn tay cô ngập ngừng di chuyển giữa hai nút đỏ và xanh, chấp nhận hay không?
_ Vâng? – Giọng cô dửng dưng như bao lâu nay vẫn thế.
_ Anh…
“Rầm”, tiếng nói chuyện của anh bị cắt ngang bởi tiếng cửa đóng mạnh. Gió quá lớn khiến cửa khép chặt, không gian tức thời nhập nhoạng giữa hai màu sáng, tối. Chớp mắt, cả căn phòng trở nên kín bưng, bốn bức tường bao quanh lạnh lẽo.
Cả người cô cứng đờ lại, giọng nói dường như lạc mất…
“Két, rầm”, năm ấy, tiếng cửa đóng lại cũng như thế.
Cơn đau thắt ở ngực khiến hơi thở cô trở nên khó khăn hơn, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lưng áo. Bám chặt vào cạnh bàn gần ấy, cô đau đớn ngồi xuống. Chỉ cần một vài bước, cô có thể đẩy cánh cửa ấy ra để thấy được ánh sáng, vậy mà ngay cả đứng lên cô cũng chẳng dám. Sức lực trong cô mỗi lúc một cạn kiệt, hơi thở theo đó cùng yếu dần…
_ An Nhiên. – Điện thoại truyền đến tiếng anh gọi tên cô trong lo lắng…
Một giọt nước trào khỏi khóe mi khi cô nhẹ khép mắt…
Kí ức cô mơ hồ mênh mang về mùa đông năm ấy, mùa đông khiến cô mất đi tất cả…
_ Cô bị tình nghi tàng trữ, vận chuyển ma túy trái phép, mời cô theo chúng tôi về cục cảnh sát.
Trong một khắc nào đó của giây, cô cứ ngỡ mình nghe nhầm. Thứ họ cầm trên tay chẳng phải món quà bạn trai vừa tặng cô hay sao. Nhưng nhớ tới vẻ mặt phức tạp khi hắn ta đưa cho cô hộp giấy cùng vẻ vội vã ấy, cô vỡ lẽ mọi thứ. Bất giác cô muốn cười to, hóa ra cô lại là một con tốt thế thân, thì ra là vậy…
Phòng giam tối tăm, lạnh lẽo, cả căn phòng chỉ có chút ánh sáng le lói. Cô sợ hãi ôm chặt lấy chính mình, đôi chân tê rần không còn cảm giác. Tất cả những gì một cô gái 18 tuổi có thể làm khi lâm vào hoàn cảnh ấy, phải chăng là khóc? Vậy mà, một giọt nước mắt cô cũng chẳng thể rơi…
Một ngày một đêm tại nơi tăm tối ấy đã giết chết chút lòng tin ít ỏi còn sót lại trong cô. Tất cả đã kết thúc từ cái ngày định mệnh ấy. Tình yêu, niềm tin…vỡ vụn, nát tan…
Ba tìm được cho mình một gia đình khác, anh trai ra đi mãi trong một tai nạn thảm khốc, bạn trai lợi dụng… Bước ngoặt cuộc đời quá lớn khiến cô mất đi phương hướng, không biết nên đứng lên tại nơi nào và cũng… không biết phải bước về đâu?
Cho đến khi cô gặp được anh…
anh-van-can-em-chu
….
Đã lâu lắm rồi giấc mơ đáng sợ ngày ấy mới trở về. Vậy mà cảm giác sợ hãi vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu. Cô mở bừng mắt, cảm giác tay mình được một bàn tay nhẹ nắm lấy.
Khẽ rút tay khỏi tay anh, cô ngồi dậy…
_ Sao anh tìm được em?
Anh chỉ nhìn cô mà chẳng trả lời…
_ Cảm ơn anh! Em phải về!
Cô bước sượt qua vai anh, cố kìm nén để không phải ôm lấy anh khi nhận ra vẻ đau khổ đang hiển hiện rõ ràng trong đôi mắt kia.
Bàn tay lại bị bàn tay anh nắm lấy…
_ Tại sao em lại khiến bản thân mình trở nên đáng thương như thế?
Cô run rẩy. Đáng thương?
Lần đầu tiên có người dùng cụm từ đó để nhận xét cô, mà lại chính xác đến không ngờ…
_ Đáng thương? – Cô khẽ xoay người…
_ Đúng vậy. – Anh đứng lên, cùng cô đối mặt – Quá khứ đã qua rồi, em quyết định chôn vùi mình trong đó đến bao giờ, em định khiến mình sống như một cái xác không hồn đến bao giờ. Đã đến lúc em buông tha cho chính mình rồi đấy. Em không thấy mệt mỏi hay sao?
_ Quá khứ của em, anh … biết gì về nó?
_ Tất cả…
Cô khẽ cười, bước đi…Anh biết tất cả, vậy tại sao vẫn yêu cô?
Lấy một ít vật dụng cần thiết, cô bỏ vào chiếc túi du lịch đang nằm trên sàn. Cô chẳng biết mình sẽ đi đâu và nên làm gì. Cô chỉ biết lúc này, cô tạm thời muốn rời khỏi nơi đây.
_ Cô muốn đi đâu? – Người bán vé nhìn cô
_ Đi… – Cô ngẫm nghĩ – Đâu cũng được.
Cầm lấy tấm vé cô gái ấy đưa kèm theo ánh mắt “Cô bị thần kinh à?” Cô bước lên xe tìm chỗ ngồi. Còn việc đi đâu, tính sau vậy…
Anh không hề đi tìm cô, bởi biết rằng lúc này cô đang cần thời gian hơn bao giờ hết. Có những nỗi đau mà chỉ có tự mình đối mặt mới có thể vượt qua. Nếu cô không thể thoát khỏi bóng ma quá khứ ấy, thì dẫu có đứng bên cạnh nhau thì họ cũng chỉ như thuộc về hai thế giới lạ lẫm, khác nhau mà thôi.
Và đó chính là điều khiến anh lo sợ. Có thể đối với thế giới này, cô chỉ là một người con gái nhỏ bé, nhưng đối với anh cô lại là cả thế giới. Một người có thể sống được sao khi cả thế giới đột ngột biến mất. Vì thế, điều anh có thể làm lúc này, chỉ có thể là đợi chờ……
Gấp lại chiếc ô trong suốt, cô bước vào mái hiên của một cửa hàng trú tạm…
Cơn mưa bất chợt nhưng dai dẳng, tựa như những nỗi đau trong cô. Đưa tay hứng lấy những giọt nước mắt lấp lánh của trời, vẻ mặt cô thoáng buồn. Phải, cô đang nhớ tới anh.
Đã trọn vẹn một tuần cô đi “phượt”, và cũng đã trọn vẹn một tuần cô xa anh… Thời gian đủ dài cho những hỗn loạn trong cô được sắp xếp lại ổn thỏa.
Cô vốn không tin mấy vào cái gọi là “duyên phận”. Nhưng không tin thì không có nghĩa là không tồn tại. Cô đã giao toàn quyền quyết định vào cô gái bán vé ngày ấy. Vậy mà, nơi chiếc vé này đưa cô đến lại là bãi biển anh đã từng đưa cô đến. Phải chăng, định mệnh đã để anh xuất hiện để cứu rỗi cuộc đời cô.
Mưa tạnh, bầu trời trở nên trong và sạch hơn sau đợt gột rửa của đất trời. An Nhiên bước chầm chậm về phía biển, đôi chân nhỏ để lại trên cát những vết lún thẳng tắp.
Gió lớn hơn, sóng mạnh hơn, có cảm giác như thiên nhiên ảm đạm ấy có thể mang cô đi bất cứ lúc nào. Một lần và mãi mãi…
Khuya…
Tiếng điện thoại vang lên khiến anh giật mình tỉnh giấc, tim bất giác đập mạnh bất thường.
Là cô. Tim anh chùng lại, nỗi sợ hãi mơ hồ dâng trào…
_ Anh đây…
_…. Chỉ có tiếng gió rít.
_ An Nhiên? Trả lời anh đi. –Làm ơn, đừng bức anh phát điên được không?
_ Anh, em không phải… không phải là một lesbian và cũng không muốn điều đó… – Giọng cô chậm rãi vang lên, mong manh khiến tâm anh hoảng hốt.
_ An Nhiên? – Anh lại lẩm bẩm tên cô – Em đang ở đâu? – Những âm thanh anh nghe được không giống như cô đang ở nhà. Đã hơn nửa đêm rồi, vậy mà cô tại sao lại không ở nhà?
Lại là khoảng không yên lặng, anh nghe đâu đó có tiếng sóng vỗ.
Biển?
Vơ vội áo khoác, anh lái xe đi, chỉ mong rằng mình không sai…
Nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô bên biển cả rộng lớn, tim anh đau nhói. Chiếc đầm trắng dài quá gối bạt ngược ra sau vì đua cùng gió. Khăn quàng cổ, cardigan cùng đôi sneaker trên tay cô đều rực rỡ sắc đỏ. Nhưng sự đan xen giữa những gam màu đối lập ấy càng khiến cho bóng dáng cô trở nên không thực hơn mà thôi… Anh muốn gọi tên cô nhưng cổ họng bỗng nghẹn đắng…
_ Anh đến rồi! – Bất chợt cô lên tiếng, biết rằng anh đang đến như mọi lần vẫn thế.
Cô nhẹ xoay người lại, mái tóc phất phơ, tung bay tứ phía… Anh nhìn cô, rồi chỉ lẳng lặng đưa tay về phía cô, lòng bàn tay để ngửa…
_ Em biết là anh sẽ đến. – Cô mỉm cười, nụ cười rực rỡ nhất mà anh từng thấy. – Em đã đợi anh, và em đã nghĩ… nếu anh không đến, có lẽ em sẽ đi xa, thật xa… – Cô thoáng ngập ngừng.
Anh sững sờ, nếu anh không đến, thì nơi xa nhất mà cô có thể đi là đâu? Phải chăng là thế giới đại dương mênh mông kia… Anh đau lòng, cố nén đi những giọt nước mắt trực tuôn trào. Đôi khi, nỗi đau đớn nhất của con người không phải là nỗi đau của chính bản thân mình mà là nỗi đau mà người ta yêu thương đang phải gánh chịu. Cô, cần được bảo vệ biết bao nhiêu…
_ Anh sẽ vẫn cần em chứ? – Cô nghiêng nghiêng mái đầu nhỏ
_ Phải, luôn luôn là thế. – Giọng anh trầm khàn. Đó luôn là sự thật, chỉ mình cô trốn tránh nó bấy lâu mà thôi.
_ Mãi mãi?
_ Không, anh sẽ bên em cho đến khi em nói rằng em không cần anh nữa.
Thêm một bước nữa về phía cô, vòng tay anh lại càng dang rộng…
Cô chạy về với nơi bình yên ấy, đôi cánh tay nhỏ nhắn vươn tới ôm chặt lấy cổ anh…
_ Em sẽ đặt niềm tin nơi anh chứ? – Anh úp mặt vào mái tóc thoảng hương Lavender của cô. Phải, là “tin” chứ không phải “yêu”. Bởi yêu có thể là nhất thời nhưng tin tưởng sẽ là nền tảng vĩnh viễn.
_ Em nhớ anh!
– Cô nhỏ giọng thầm thì. Cuối cùng sau tất cả những ngăn trở, cô cũng đã có thể thốt lên trọn vẹn câu nói “ Em nhớ anh”. Đó không chỉ là nỗi nhớ đơn thuần khi xa nhau, mà là nỗi nhớ giữa hai tâm hồn suýt lạc mất nhau…
Anh siết chặt thêm vòng tay, mong có thể truyền cho cô chút hơi ấm sau đêm buốt giá…

Anh vẫn cần em chứ? tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Anh lăng nhăng với em đi phần cuối

Vợ có muốn lăng nhăng với chồng ko.
Vợ đâu rồi. Lăng nhăng chết với tôi đấy. Vũ cười .. vì nó hạnh phúc, hạnh phúc hơn bao giờ hết
*******
- Hôm nay em có muốn lăng nhăng vs anh nữa ko
- Hả – Vũ giật mìh quay sang Phong đang đứng rửa bát cạnh mình
- Em lại nghĩ linh tinh hả – Phong nhíu mày
- Đâu .. em nghĩ đâu .. – Vũ cúi xuống tránh cái nhìn của Phong
- Là đi hẹn hò ấy .. ko phải như em nghĩ đâu – Phong cười
- Em nghĩ gì .. anh bựa nhỉ – Vũ lúng túng
- Lát đi xem phim nhé
- Ừm ..
- Không thíc hả
- Em bảo ko thíc bao giờ
- Thế là thíc hả – Phong ghé sát tai Vũ
Vũ biết là Phong trêu mìh , nó đưa bàn tay đầy xà phòng lên định áp vào má Phong .. 2 đứa chạy lòng vòng trong bếp tròng nhau ..
Phong đèo Vũ trên xe .. 2h chiều đường vắng , nắng khiến ai cũng cảm thấy ấm áp đến tận trong lòng .. Vũ ngồi sau luyên thuyên đủ thứ truyện với Phong .. cười zòn tan cả đường .
- Sao em ko ôm anh ? – Phong khẽ quay đầu lại
- Anh hấp hả – Vũ đánh vào vai Phong
- Đã lăng nhăng rồi .. thì làm thật đi
Phong nói . Nó muốn Vũ ôm nó nhưng lại đổ cho đã lăng nhăng thì phải như thế mới là lăng nhăng .. 1 cái ôm thì trở thàh kẻ lăng nhăng sao ? Nếu vậy .. lăng nhăng thật là dễ .
Rồi Vũ vòng tay ôm Phong thật . Phong kéo tay Vũ để Vũ ôm nó chặt hơn nữa .. Cái ôm xiết lại khiến Vũ và Phong đều có cảm giác thật lạ .. cái cảm giác hạnh phúc len vào cả sống lưng .. khẽ run lên trong tim 1 cảm xúc khó tả . Đó có phải là cái CẢM GIÁC LẠ khi ngoại tìh ko ? Vũ đang dần cảm thấy .. sao người ta lại thíc ngoại tìh đến thế ..
Chiều nay , rạp chiếu phim đông như ngày Tết . Vũ đứng chôn chân ko bước tiếp đứng nhìn quang cảnh đông ngịt mà choáng .. Nó sợ rồi , đông thế này kiểu gì cũng có bạn Tú .. ko thì cũng là ai đó biết Tú ..
- Này , em sao thế – Phong quay lại nhìn Vũ
- Em .. – Vũ lắp bắp
- Sợ ai thấy hả .. – Phong cười
- Ừm ..
- Sợ thì sao còn muốn làm – Phong tiến lại gần và vẫn cười như thế
- Em ko biết …
- Làm thì làm tới cùg đi ko thì dừng lại ở đây ^^
- Ai sợ chứ
Vũ đi luôn bỏ Phong đứng lại đó .. Phong cười , vì ko nghĩ Vũ vẫn dễ bị khích như thế .. Nó đi theo Vũ .
Vậy là 2 đứa có một buổi xem phim bìh thường như bao cặp đôi khác . Và chẳng có ai để í xem có phải Vũ đang lăng nhăng hay ko , chỉ là Vũ quá lo sợ mà thôi .. nhưng nếu đã ko sợ nữa .. Thì đúng là .. chẳng có gì phải sợ .
Vũ tắt máy cả 1 ngày . Cả 1 ngày ở bên cạnh Phong .. anh biết cách để Vũ ko nghĩ đến Tú .. có lẽ ngày hôm nay là ngày đầu tiên trong từ khi iêu Tú cô ko nghĩ đến anh .
Phong và cô về đến đầu ngõ .. Phong muốn Vũ tự đi vào nếu ko bất ngờ gặp Tú nữa thì khổ .. và 1 phần khác ko ai hiểu vì sao Phong muốn thế . Chẳng phải nếu Tú thấy 2 ng đó chấm dứt thì Phong là ngư ông đắc lợi sao Nhưng Phong lại ko làm thế ..
Nhưng đột nhiên khi Vũ đang định đi thì Phong đột nhiên giật tay Vũ lại là ôm chặt .. anh áp sát Vũ vào phía tường và quay lưng mìh ra .. im lặng ..Vũ cũng ko hiểu nổi anh đang muốn làm cái gì ..
- Anh làm gì thế
- Yên lặng , đừng nói gì cả
Rồi 1 tiếng xe máy vụt qua lưng . Là Tú .. Vũ vội dấu mặt vào trong lồng ngực Phong . Đến khi Tú đi xa .. Phong vẫn chưa buông Vũ ra ..
- Sao anh phải làm thế – Vũ vẫn đứng trong vòng tay Phong
- Chẳng phải , nếu Tú thấy .. em sẽ quay về với Tú và bỏ rơi anh sao
anh-lang-nhang-voi-em-di-phan-cuoi
- Sao anh lại nghĩ như thế ..
- Em chỉ lăg nhăg vs anh thôi .. ng em iêu là Tú – Phong nói
- Anh đừng như thế .. –Vũ khẽ đẩy Phong ra
- Anh xin lỗi .. em về đi .. – Phong nói rồi lên xe nổ máy đi về trước ..
Vũ nhìn theo Phong đi .. ánh mắt vừa rồi chẳng phải rất chắc chắn rằng Phong ko muốn mất Vũ sao .. Vũ thấy lòng mìh rối tung lên .. Nó đi từng bước thật chậm về .. Cái nó đang ko thể giải thíc nổi là lúc này là .. nó đang làm sai .. hay đúng ?
Nhưng đúng như là một cuộc sắp đặt của định mệnh .. chẳng có cái kim nào trong bọc ko đến ngày lòi ra ..
Quán café .. vắng lặng bên thềm thành phố .. Phong ngồi cạnh Vũ , 2 đứa hí hoáy chơi cái gì đó trên ipad .. thi thoảng Phong lại vờ nắm lấy tay Vũ như tìh cờ xong lại cố tìh 1 cách trắng trợn .. Vũ chỉ lặng đi chớp mắt nhìn Phong , trong tíc tắc ấy .. nụ cười của Phong khiến Vũ thấy lòng mìh nhẹ nhõm bao sự cứng nhắc trong tìh cảm lăng nhăng này . Phong khẽ cúi đầu hôn nhẹ lên môi Vũ , như 1 cơn gió thoảng qua môi còn đọng mùi capuchino ấm rồi lại mát nhè nhẹ khiến con tim Vũ run lên những hoài niệm xa vời ..
Hơn 7 năm về trước . Ga tàu Hải Phòng – Sài Gòn chuẩn bị rời bến ..
- Phong cầm tay Vũ được không ..
- Ừm – Vũ đưa cho cậu bé Phong năm lớp 8
- Vũ có thíc Phong ko ? – Phong nắm tay Vũ chặt như ko thể buông
- Vậy Phong thì sao ? – Vũ nhìn Phong rơi nước mắt
- Chờ Phong quay lại nhé .. Phong hứa sẽ quay lại
- Ừm .. Vũ sẽ chờ ..
Vũ giật mình rụt tay lại khỏi Phong .. nó như nhận ra điều gì đó đến sợ hãi . Ánh mắt nó rối loạn rơi xuống khoảng ko trên mặt bàn .. thật ra nó nghĩ đến đoạn những lời nói ngày xưa ấy .. thì thật ra .. Người nó đã lăng nhăng ko phải Phong .. mà người nó phản bội lại chính là Phong .. và người nó lăng nhăng lại chính là Tú .. Thật ra ngày ấy nó đã thíc Phong đến như thế nào nhưng đến khi có thể hiểu được và nói ra nó lại ko còn cơ hội .. Nó cũg đã chờ đợi .. nhưng rồi lại dừng lại sự chờ đợi .. Nó đến vs Tú những ngày còn nhớ về Phong .. Rồi khi Phong quay về nó như trở về bên Phong .. thật ra nó mới là người ko ra gì đúng ko ..
Vũ gục đầu xuống bàn vì đầu óc đang dày vò tâm trí .. nó rối loạn trong hàng đống những suy nghĩ nát ruột .
- Em sao thế , đau đầu à .. – Phong đặt tay lên lưng Vũ
- Em ko – Vũ vẫn úp mặt lắc đầu
- Này , đứng dậy đi – Phong huých Vũ 1 cách vội vã
- Sao thế – Vũ ngửng mặt dậy
- Tú kìa – Phong vội đứng dậy
Vũ cũng vội vã đứng dậy cầm túi , Phong cầm tay Vũ kéo vào bên trong .. 2 đứa vội vàng đi lên tầng trên .. Nhưng khi đi đến cầu thang đột nhiên Vũ dừng lại ..
- Sao phải trốn chứ – Vũ nói
- Em ko sợ Tú thấy sao – Phong ngạc nhiên
- Không có gì phải sợ cả
Vũ nói ko nhìn thẳng vào Phong rồi nó quay lại đi ra chỗ Tú vs người bạn nữa của anh ..
- Ơ .. em ko đi làm à – Tú nhìn thấy Vũ cũg ngạc nhiên ra mặt
- Em không .. – Vũ đột nhiên lại lúng túng , nó hít vào lấy dũng khí
- Em đi với ai thế – Tú cười dịu dàng nhìn Vũ
Câu nói của Tú vừa dứt thì Phong tiến lại . Anh ko cười , chỉ nhìn Tú .. Vũ biết Tú đã trông thấy Phong , Vũ cúi mặt chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra
- 2 người đi uống nước à – Tú vẫn bình thường hoặc giả đang cố tỏ ra bìh thường
- Ko .. – Vũ trả lời ngay lập tức – bọn em đang định trốn anh
- Gì cơ – Tú như nghe nhầm
- Chúg em hẹn nhau ở đây .. – Vũ nhìn thẳng vào Tú
- 2 người đang làm gì sau lưng anh – Tú cố giữ bìh tĩh ..
- Yêu nhau .. – Vũ cố k rơi nước mắt
- Em … – Tú k biết nói j vì nó ko thể tin Vũ có thể làm thế
- Vậy anh có tha thứ đc ko ? – Câu Vũ muốn nói nhất là câu này
Phong nhìn Vũ vì ko ngờ Vũ lại nói câu ấy . Đột nhiên nó thấy đau . Nó cảm giác ..Vũ đã lợi dụng nó 1 cách quá trớn . Nó cảm thấy tổn thương . Rồi người bỏ đi lại ko phải là Tú .. Phong bỏ đi .
Vũ ko nghĩ người ra khỏi nơi này lại là Phong . Nó ko nghĩ nó đã làm tổn thương đến Phong .. khi ng nó muốn làm tổn thương lại là Tú . Nó nhìn theo Phong đi mà chết lặng ánh mắt theo anh … Nước mắt rơi ra nhah đến mức ko thể tin ..
- Anh tha thứ , em đừng đi theo Phong – Tú vội vã giữ tay Vũ lại .. Nó ôm nhanh lấy Vũ vì cảm giác Vũ sẽ chạy theo Phong ngay bây giờ . Vũ đứng lại trong vòng tay Tú .. ánh mắt nó vẫn nhìn về phía cửa .. lòng nó đau .. nhưng lần này .. Đau vì là kẻ gây ra tổn thương chứ ko phải là kẻ chịu tổn thương ..
Sáng hôm ấy , gió mùa về lạnh tê cả cảm xúc . Phong như cảm thấy sự tổn thương đóng băng lại ở trái tim nó .. Nó dậy để đi siêu thị mua đồ vì tủ lạnh ko còn cái gì nữa cả .. Mấy hôm nữa là đi nhận việc , vì chuyển về đây nên phải luân chuyển công tác sang chi nhánh của công ty ngoài này .. Phong ko phải là 1 người đàn ông rảnh rỗi .. Và ko muốn lúc nào rảnh rỗi .. Ngoài gia đình và công việc dường như Phong ko còn thú vui nào khác . Vết thương bố khắc vào trái tim 2 mẹ con , khiến Phong luôn nhắc bản thân phải là 1 người đàn ông tốt .. và trong đời anh cứ canh cánh đến hạnh phúc của 1 người con gái duy nhất trong đời anh .. nhưng cuối cùng thì .. anh đã ko phải là người đc chọn .
Vừa mở cửa Phong đã ngạc nhiên khi trước cửa là 1 giỏ cà chua , quả nào cũng đỏ và lớn .. Phong cười .. nụ cười hắt ra như nó chợt khiến Phong thấy nhẹ nhõm . Phong lấy tấm thiệp trong giỏ cà chua để xem người gửi có ý đồ gì .. xin lỗi ư ???
” Em đã khóc rất nhiều khi quả cà chua đầu tiên anh tặng em bị héo . Và em sẽ còn khóc nhiều hơn nữa .. khi trái tim anh phải tổn thương vì em ”
Phong thấy càng buồn hơn nữa .. sự an ủi này khiến Phong khổ tâm .
Anh cất giỏ cà chua đi khoá cửa tiếp tục đi .
Sáng những ngày sau ấy .. sáng nào anh cũng nhận đc 1 giỏ cà chua vs 1 tấm thiệp . Mỗi ngày là 1 tấm thiệp xin lỗi .. cà chua chất đầy trong bếp ..
Bố Phong phải hét lên rằng con trai mìh định mở cửa hàng bán cà chua tại nhà .
Rồi 2 tuần cũng trôi qua .. Sáng nào đi làm , Phong cũng nhận đc 1 giỏ cà chua như thế . Anh biết là của Vũ .. Sáng hôm ấy Phong dậy sớm hơn mọi khi .. ngồi ngủ gà ngủ gật trước cửa đợi kẻ mang giỏ ấy đến để tóm ==’ .. Rồi tiếng chân khiến Phong đột nhiên giật mìh .. Anh mở cửa .. Và đúng là Vũ vẫn chưa đi .. dường như Vũ đứng để đợi anh .. chiếc giỏ trên tay cô ấy ko phải là giỏ cà chua .. Mà là 1 chiếc giỏ đầy những trái tim gấp bằng giấy màu đỏ ..
- Em k phải xin lỗi anh nữa đâu , anh ko giận
- Anh ko giận em nữa thật hả – Vũ cười
- Tại nhà anh sắp thàh kho cà chua rồi , em đừng khủng bố anh nữa
- Hì .. em xin lỗi – Vũ cười nhạt rồi cúi mặt
- Em về đi .. – Phong mím môi
- Em có thể ôm anh đc ko – Vũ nhìn Phong
- Không – Phong trả lời thẳng thừng
Vũ cúi mặt .. nó để giỏ trái tim xuống đất đi ..
- Nhưng anh có thể ôm em
Vũ quay lại nhìn Phong ngạc nhiên . Đôi mắt long lanh nước của nó .. khiến Phong nao lòng . Anh tiến lại ôm lấy Vũ nhẹ nhàng như chưa hề bị tổn thương 1 chút nào .. Vũ cũng vòng tay ôm Phong thật chặt .. cái ôm ấy có lẽ là cái ôm đầu tiên cả 2 cùg cảm nhận như thế ..
Vài tuần trước tại quán café
Vũ khẽ rời khỏi vòng tay Tú . Nó cố nhìn Tú thật lâu …
- Em phản bội anh thật rồi .. –vũ nói
- Em .. và Phong .. – Tú thật sự quá ngạc nhiên
- Không .. – Vũ đột nhiên mỉm cười
- Anh ko để í đâu , em đừng nghĩ gì .. anh .. – Tú cố giải thíc điều j đó
- Thật ra .. tìh yêu của e vs a , nó đã chết lâu rồi ..
- Ko phải đâu – Tú cố ngăn Vũ lại
- .. thật ra .. thì chỉ còn là trách nhiệm là thói quen có nhau mà thôi .. anh ..
- Không , em đừng nói như thế .. em có yêu anh và anh cũng thế
- Đúng .. em có yêu anh .. nhưng sau những lần a lừa dối em .. tìh iêu ấy nó cũg khác đi quá nhiều rồi .. tại e đã quá cố níu kéo những thứ ko thể nào như lúc đầu đc nữa ..
- Anh xin lỗi .. anh ..
- Em mới phải xin lỗi .. em là đứa đã làm hư anh .
Tú cay đắng nhìn Vũ ..
- Em cứ bỏ qua lần này lần khác nên đã làm hư anh .. tìh iêu đã hết nhưng e đã lầm tưởng giữa tìh yêu và thói quen .. em đã yêu anh quá trách nhiệm .. và nghĩa vụ
Tú buông tay Vũ .. lặng yên cụp mắt k nhìn Vũ nữa .. Vũ đi khỏi quán .. đó chíh là lần đầu tiên Vũ nhận ra và công nhận tìh cảm của mìh đã hết . Tìh yêu trải qua thời gian khiến người ta lầm tưởng tìh yêu và nghĩa vụ . Họ yêu ai đó như 1 nghĩa vụ phải iêu .. phải iêu như thế chứ thật tâm trái tim họ ko hề tự nguyện như thế . Họ nghĩa vụ với ng đã ở bên mìh 1 thời gian dài .. và thói quen ấy .. khiến họ làm tổn thương chính họ và người họ đã yêu ..
Nhưng Vũ và Phong vẫn ko đến với nhau . Thời gian Phong đợi chờ ngày quay về với Vũ cũg khá dài nên chờ thêm dườg như cũng ko sao .. anh cố gắng chăm lo cho sự nghiệp của mình ..
Đã có rất nhiều lần , anh gợi ý vs Vũ về tìh cảm của mìh nhưng Vũ lại lơ đi .. lảng tránh .. có thể vì chia tay vs Tú nên Vũ k muốn vội vàng bắt đầu ..
Tháng ấy , trời đã sang hè từ lâu ..
Ngày sinh nhật của Vũ ..
Phong chuẩn bị cả buổi tối .. Món quà sinh nhật nhỏ đc cất trong túi áo . Anh đến qán hát mà Vũ đã hẹn ..
Vừa mở cửa bước vào .. Phong đã thấy Tú đã ở đó .. cạnh Vũ . 1 chút hụt hẫng nhưng hôm nay là sinh nhật Vũ nên Phong vẫn đứng đó .. Vũ chạy lại kéo Phong đến ngồi cạnh .. Vũ ở giữa 2 người nhưng Phong vẫn cảm giác mình vẫn xa Vũ 1 cách khó hiểu . Thời gian và khoảng cách xa Vũ bao nhiêu lâu nay vẫn còn ..
Buổi sinh nhật đông người .. Vũ ngồi cạnh ngay Phong nhưng anh vẫn cảm thấy mình thừa quá .. ngột ngạt .. Phong lấy món quà trong túi ra kéo tay Vũ đặt vào rồi ra về .. Có lẽ dừng lại mong đợi ở đây thôi .. Vũ quá coi thường tìh cảm của Phong rồi .
Vũ ngơ ngác cầm món qà nhìn Phong đi .. cô từ từ mở hộp quà ra ..
Đó là 1 chiếc nhẫn .. chiếc nhẫn nhỏ nhắn mặt đá trìm .. trên nhẫn có khắc 2 chữ ” Phong Vũ ” – nghe như cơn gió lớn vậy .. hì
Vũ chợt cười nhẹ , nó rời khỏi phòng hát đuổi theo Phong .. May là Phong vẫn chưa đi khỏi quán ..
Vũ chạy lại .. nó vừa thở dốc vừa cười nhìn Phong .. Phong cũng ngạc nhiên khi Vũ để Phong về ko nói gì rồi lại đuổi theo như thế ..
- Việc làm của anh kiếm được nhiều tiền lắm phải ko
- Sao em hỏi thế – Phong khó hiểu
- Đúng ko , trả lời đi – Vũ vẫn thở gấp vì chạy nhanh
- Ừm .. thì đủ tiêu – Phong khiêm tốn nhưng vẫn nhìn Vũ khó hiểu
- Vậy anh làm chồng em đi – Vũ cười dơ chiếc nhẫn lên
- Hả .. – Phong ngạc nhiên
- Em nói : Anh .. sẽ .. làm .. chồng .. em .. chứ – Vũ nói rõ từng từ
- Em đang cầu hôn anh đấy à – Phong cười
- Gần như thế đấy – Vũ hạnh phúc ra mặt
- Anh chẳng thấy chút thành í nào cả – Phong quay đi thở dài
Vũ cười . Nó liền quì 1 chân xuống dơ chiếc nhẫn vừa rồi lên .. như những người vẫn quì khi cầu hôn làm ..
- Này anh Phong đẹp trai , anh có đồng ý lấy em ko – Vũ cười híp đôi mắt
- Sao lại ko chứ – Phong ngồi xuống đối mặt vs Vũ ..
Nó đặt tay ra sau gáy Vũ kéo Vũ lại gần hơn để hôn thay cho đồng í .. đây có vẻ như là 1 sự trả công cho ngày tháng Phong đợi chờ Vũ ..
Phong đỡ Vũ dậy .. 2 đứa nhìn nhau cười ..
- À , quên mất .. em ko biết nấu cơm , k biết giặt đồ .. ko biết làm gì cả đấy nhé
- Hả .. thế thì anh rút lại
- Không đc , đồng ý rồi .. đeo nhẫn cho em
- Thôi , anh nghĩ lại rồi .. cho anh xin lại cái nhẫn
- Không , em phải mất công lắm mới lừa đc anh
Hai đứa đuổi nhau dành cái nhẫn .. Tú đứng ở đó .. nhìn Vũ cười như vậy .. nó tự hỏi mình ..liệu đã bao giờ Vũ cảm thấy hạnh phúc như thế khi ở cạnh nó chưa ? Câu trả lời ko có .. Tú cười quay vào trong .. nó biết Vũ đã làm đúng ..
Tình yêu ko dùng thời gian để đo lường .. tình yêu dùng lòng nhau chứng mih .
2 năm sau ::
- Anh ơi .. hôm nay anh nấu cơm nhé , em đi làm về muộn
- Anh ko nấu đâu , anh phải đến công trình
- Thế thằng bim ai đón
- Em bảo ông nội đón đi .. ông tập thể dục về qua đấy mà
- Anh về sớm nấu cơm đi
- Sao em k về sớm , việc của em mà
- Cái j cũng việc của em .. em sinh đc thằng bim còn j
- Ơ .. ở đâu cái kiểu chồng nói vợ cãi như phá thế hả
- Này .. thíc bắt nạt ko .. thế mà ngày xưa bảo anh sẽ nấu cơm cho em ăn .. toàn bốc phét ..
- Ô hay .. hôm nay tôi bận
- Không cần ..
Vũ bực mình hục hặc bỏ đi .. Tối hôm ấy nó cũng ko thèm về nhà bữa tối nữa .. nó đi chơi vs bạn đến gần 9h tối mới về ..
Không thấy Phong đâu cả . Nó bực mình đi lên gác thấy cu Bim đã ngủ vs ông nội rồi ..
Nó đi xuống bếp .. mở lồng bàn thấy có thức ăn và cơm đã để sẵn
” Anh về muộn nên nấu cơm muộn rồi anh lại đến công trình đây.. em về thì ăn nhé ”
Vũ đọc mẩu giấy trong mâm mà thương chồng ..nó lại làm khổ thân chồng rồi ..
điện thoại reo lên .. Phong đang gọi .. Vũ vui vẻ nhấc máy
- Vợ hư đã về chưa đấy
- Vợ đag ăn cơm chồng nấu này
- Vợ này ..
- Gì chồng
- Vợ có muốn lăng nhăng với chồng ko ..
- ….
- Vợ đâu rồi
- Lăng nhăng chết với tôi đấy .. – Vũ cười .. vì nó hạnh phúc .. và dù sau này .. mọi chuyện có thế nào .. nó sẽ k bao giờ quên nó đã đc hạnh phúc như thế nào….

Anh lăng nhăng với em đi phần 2 tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi